Showing posts with label cảm xúc. Show all posts
Showing posts with label cảm xúc. Show all posts

Thursday, 21 July 2022

Sự tử tế và những cảm xúc tốt đẹp


 Đã 5 năm mẹ không dùng blog. Những câu chuyện ăn, chơi và chém gió trên mạng xã hội đã cuốn đi kha khá thời gian, và mẹ đã quên mất việc nuôi dưỡng tâm hồn bằng cách viết. Hôm nay, một ngày tháng 7 không oi bức, ngồi trong một quán cà phê với không gian xanh, mẹ tình cờ xem clip bài hát "Nếu một mai tôi bay lên trời" và đã nhòa nước mắt ngay trong quán. Mẹ tự nhủ rằng khi nào các con lớn hơn một chút, mẹ sẽ cho con xem clip của bài hát này và đọc những comment trong đó, để con thấy được cuộc sống của mình khỏe mạnh đã là một sự may mắn vô cùng và đâu đó chúng ta luôn cần sự tử tế, một sự tử tế của một tâm hồn cao đẹp. Và mẹ muốn viết cho các con một vài dòng, về sự tử tế này.

Nếu hỏi rằng mẹ mong đợi gì ở các con, thì câu trả lời có thể thay đổi rất nhiều theo thời gian. Có những lúc giấc mơ rất lớn lao, có những lúc lại rất giản di. Nhưng có lẽ không thay đổi theo thời gian, mẹ mong các con của mẹ sẽ thành những người tử tế, sống tử tế với bản thân mình và tử tế với mọi người xung quanh, để con đi đâu, làm gì con cũng có thể ngẩng cao đầu. Sự tử tế bắt đầu từ những việc rất đơn giản như là mình tử tế với một cái cây, một bông hoa hay một con vật, nó có thể đến từ những hành động rất nhỏ như mình ko vứt rác ra đường - là tử tế với môi trường cho tới những sự tử tế lớn lao vĩ đại hơn, như trong clip bài hát ở trên, một bạn nhỏ đã nhường cơ hội sống cho một bạn nhỏ khác. Nhưng dù lớn hay nhỏ, sự tử tế đến từ một trái tim ấm áp, biết yêu thương, biết quan tâm đến mọi người, đến từ một trái tim biết rung động trước những cảm xúc tốt đẹp.

Ngày hôm nay, mẹ khóc vì xúc động trước một bài hát với những ca từ quá hay, và những ý nghĩa rất sâu lắng mà nó mang lại, và mẹ thấy đó là một sự rung động rất tốt đẹp mà mẹ muốn lưu lại, muốn truyền cảm hứng cho các con, để các con sống biết yêu thương, biết rung động, biết giữ cho mình những cảm xúc tốt đẹp, lương thiện của sự tử tế. 

Mẹ còn nhớ em Cốm đã bật khóc nức nở khi cái cây xanh ở dưới tầng 1 gần nhà mình bắt đầu bị cưa từng cành một rồi bị chặt đi. Có thể sẽ có ai đó nói rằng vớ vẩn, có thế mà cũng khóc, nhưng mẹ lại thấy yêu vô cùng khoảnh khắc ấy, khi con biết khóc vì thương một cái cây, vì sự rung động tốt đẹp, một sự lương thiện từ sâu thẳm trong lòng. Hãy nuôi dưỡng những cảm xúc ấy, từ những sự việc nhỏ bé, bình thường nhất. Khi con biết đau nỗi đau của người khác, con thông cảm với những vui, buồn, bất hạnh của người khác, là con đã trưởng thành về mặt cảm xúc. Đó mới là lúc con thực sự lớn lên, chứ không phải khi con đạt 18 tuổi hay khi con cao 1m80. 

Mẹ đang nghĩ về việc hiến tạng khi mẹ không còn nữa. Bài hát này khiến mẹ xúc động và mẹ muốn để lại một điều gì đó tốt đẹp, có điều mẹ chưa đủ dũng cảm vào thời điểm này. Mẹ hi vọng là sau này các con sẽ lớn lên với một trái tim giàu cảm xúc với lòng biết ơn và trách nhiệm, để có thể trở thành người tử tế và hạnh phúc. Nếu như vậy, có lẽ đó là điều thành công nhất của mẹ rồi.

Yêu thương các con vô cùng nhiều. Và mẹ không biết sau này sẽ để lại được tài sản gì con ngoại trừ tình yêu và sự tử tế tốt đẹp mà mẹ muốn truyền dẫn tới các con. 

"Tôi học cách yêu thương người khác tôi
Và bao dung cho người ghét tôi
Tôi học cách xua đau thương bằng nụ cười
Và bằng niềm tin ở con người
Nếu một mai tôi có bay lên trời
Thì người ơi, tôi đã sống rất thảnh thơi
Nếu một mai tôi có đi qua đời
Thì người ơi, tôi đã sống rất tuyệt vời........"

Friday, 10 June 2022

Cảm thụ âm nhạc vs giải trí thị giác



Thực sự rất tâm đắc với chia sẻ của cố nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 trong bài phỏng vấn này. Lâu nay âm nhạc của Việt Nam quá là dễ dãi, chủ yếu là "giải trí thị giác" chứ không phải nghệ thuật. Lên youtube tìm bài hát thiếu nhi nhạc Việt cho con nghe mà toàn bài remix xập xình như cái quán bar. Bé mà nghe như vậy thì lớn lên chỉ có xem nhảy nhót, uốn éo chứ đâu có thực sự "nghe" và "cảm thụ" âm nhạc. Thành ra hoặc là mẹ và con nghe các bài từ ngày xưa cũ xì kiểu "đưa cơm cho mẹ đi cày", hoặc là nghe các bài hát nước ngoài. Thực sự thấy buồn vì dòng nhạc trẻ VN hiện nay nhiều bài dễ dãi và rẻ tiền. Gần đây mình nghe Đen và Ngọt hát thì thấy có chút lạc quan hơn với những nghệ sĩ trẻ sáng tạo, có cá tính, có âm nhạc.

Thấm thía câu nói của nhạc sĩ: mong có nhiều nghệ sĩ tử tế và người nghe tử tế....
-----------------------------
https://www.facebook.com/photo/?fbid=362239012560741&set=a.323476839770292
NHẠC SĨ NGUYỄN ÁNH 9 NHẬN XÉT & ĐÁNH GIÁ THẲNG THỪNG VỀ CÁC CA SĨ VIỆT CHẲNG SỢ MÍCH LÒNG AI CẢ !
Nguyễn Ánh 9 "mổ xẻ" Thanh Lam, Đàm Vĩnh Hưng, Hồ Ngọc Hà.
Với sự am hiểu sâu sắc, nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 không ngần ngại ‘mổ xẻ’ các gương mặt đình đám nhất làng nhạc Việt như Thanh Lam, Đàm Vĩnh Hưng, Mỹ Tâm, Hồ Ngọc Hà.
- Có thâm niên 60 năm trong nghề, ông đánh giá thế nào về thị trường âm nhạc Việt Nam hiện nay ?
Việt Nam hiện tại chỉ có giải trí, không có nghệ thuật. Bây giờ, nhạc để xem nhiều hơn là để nghe. Người ta làm giải trí kiếm tiền, coi qua rồi bỏ chứ hiếm người tâm huyết làm nghệ thuật. Điều này khiến tôi buồn lắm vì con đường nghệ thuật của mình không có những người chung chí hướng để làm tốt vai trò nghệ sĩ.
- So với thế hệ trước như ông, giới ca - nhạc sĩ Việt hiện nay có gì khác biệt đáng nói ?
Hồi xưa, người nhạc sĩ viết ca khúc từ những cảm xúc thật của họ, họ viết ra để chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cho mọi người chứ họ không viết nhạc để bán.
Còn bây giờ, nhạc sĩ viết nhạc theo yêu cầu đơn đặt hàng nên âm nhạc không có hồn, không có cảm xúc thật của người sáng tác.
Ca sỹ bây giờ đa số chỉ chú trọng ăn mặc, make-up cho đẹp và lên sân khấu hát thì sau lưng có một đám múa. Nhưng ít chú trọng đến xúc cảm âm nhạc, không để tâm hồn vào bài hát.
Hồi xưa, có những giọng ca còn để tiếng đến bây giờ như Lệ Thu, Thanh Thúy, Thái Thanh… nhưng bây giờ những ca sĩ hát giọng tốt đếm trên đầu ngón tay, đã vậy lại bị vướng vào kỹ thuật thanh nhạc.
Tôi nói có lẽ sẽ đụng chạm đến những người học thanh nhạc. Người ca sĩ học thanh nhạc hát phải phát âm cho tròn chữ, và cố gắng đưa giọng mình cho tròn trịa, giọng ngân cao vút… nhưng quá mải lo kỹ thuật nên hát không có cảm xúc!
Giọng Hồ Ngọc Hà yếu lắm...
- Những ca sĩ được phong hàng Diva như Hồng Nhung, Thanh Lam, Mỹ Linh, Trần Thu Hà có bị vướng vào kỹ thuật thanh nhạc ?
Thanh Lam, Mỹ Linh giọng hát rất đẹp, cái gì cũng tốt nhưng đều bị vướng kỹ thuật thanh nhạc nên nhiều lúc nhạc cảm không có, tâm hồn bài hát không có. Hồng Nhung hát tốt hơn Mỹ Linh, Mỹ Linh tốt hơn Thanh Lam.
Đơn cử, nghe Thanh Lam hát bài Cô đơn của tôi, tôi buồn lắm ! Nó không ra cái cô đơn, không có hồn dù giọng đẹp thiệt! Thanh Lam hát những bài sâu lắng nhiều khi đóng kịch nhiều hơn là hát.
Mà đóng kịch phải như người diễn viên, người ta nhập hồn vào vai diễn đó, ví dụ Kim Cương trong Lá sầu riêng, cô là nhân vật cô gái đau khổ tên Tâm chứ không phải là nghệ sĩ Kim Cương, phải quên Kim Cương đi ! Ca sỹ cũng phải hát 'nhập vai' như vậy mới ra ca sĩ.
Trần Thu Hà thì khôn hơn, biết cách lợi dụng kỹ thuật để áp dụng. Nhưng mấy người được như Trần Thu Hà? Người nào cũng phô trương, tôi phải hát giọng cao tới nốt đó tôi mới là ca sỹ, còn hát chưa tới thì chưa phải là ca sĩ. Cái đó là sai lầm tai hại vô cùng và không ai chấp nhận.
- Hai nữ ca sĩ đang nổi tiếng nhất trên thị trường hiện nay là Mỹ Tâm và Hồ Ngọc Hà, ông đánh giá tài năng của họ ra sao...?
Mỹ Tâm chỉ hát nhạc Pop bình thường thôi, nhưng được cái là sáng sân khấu, xử lý bài hát chính xác. Mỹ Tâm cũng có những ca khúc hát không tới, gặp bài nào hát tới mới hay, như Cây đàn sinh viên, Ước gì...
Mỹ Tâm hát chỉ hợp với tuổi trẻ. Về tính nghệ thuật thì Hồng Nhung, Trần Thu Hà hát xong có để lại ấn tượng, còn Mỹ Tâm chỉ nghe vui mắt, vui tai, nghe qua xong rồi thì thôi, không để lại ấn tượng gì hết.
Mỹ Tâm được cái là may mắn rơi vào đúng thời điểm không có ai cạnh tranh, từ đó nổi tiếng và khi nổi tiếng rồi thì rất khôn khéo đầu tư vào hát, múa, sắc đẹp để giữ vị trí.
Hồ Ngọc Hà và Mỹ Tâm
Hồ Ngọc Hà hát chỉ nghe chơi thôi ! Giọng Hồ Ngọc Hà yếu lắm, khều khào không à ! Hồ Ngọc Hà đẹp, có vóc dáng sân khấu, chịu khó múa…cái gì cũng đẹp nhưng giọng hát thì lại không được.
Khi diễn tả nội tâm, Hồ Ngọc Hà diễn kịch tính nhưng đóng kịch chứ không thật. Ca sĩ hát phải biến mình thành nhân vật trong ca khúc mới hiểu nỗi đau làm sao. Không lẽ, ngoài đời mình buồn là phải hét, gào thét ? Đâu phải vậy !
- Với các giọng ca nam đang nổi tiếng như Bằng Kiều, Đàm Vĩnh Hưng, Quang Dũng… ông đánh giá thế nào ?
Bằng Kiều cũng giọng tốt như Trần Thu Hà nhưng sau này khoe giọng quá, cố hát lên cao vút để không ai bắt chước được. Thành ra, Bằng Kiều hát bài Buồn ơi chào mi của tôi khiến khán giả ở dưới sững sờ luôn! Tính lại thì hiệu quả sân khấu có nhưng tôi mở băng ra nghe thì phải nghe Tuấn Ngọc hay Xuân Phú, Trọng Bắc hát.
Quang Dũng hát được vài bài của Trịnh Công Sơn chứ không phải là tất cả. Còn Đàm Vĩnh Hưng chỉ được bề nổi vậy thôi, tôi không cho là ca sỹ đúng nghĩa. Tôi chỉ cho Đàm Vĩnh Hưng là một người hát. Đàm Vĩnh Hưng cố hát nhạc xưa, nhạc vàng mà hát có ra đâu !
Đàm Vĩnh Hưng hát bài Ai đưa em về của tôi, tôi bảo ‘con đừng hát bài của bố nữa, tội nghiệp bố lắm’. Tôi không thích, tôi nói thẳng luôn. Đàm Vĩnh Hưng nói ‘nhưng con thích hát nhạc bố…’, tôi nói ‘nhưng con không nên hát nhạc của bố thì hay hơn’.
Thật ra, giọng Đàm Vĩnh Hưng nửa Nam nửa Bắc, cách thức hát cũng không có và lối hát cũng vậy. Hồi xưa, Đàm Vĩnh Hưng mà đi hát thì chỉ xứng là ca sĩ loại C hát lót chứ không được vào hạng ca sĩ chính của phòng trà đâu !
- Ngoài danh ca Tuấn Ngọc thì những giọng ca nào khiến ông hài lòng nhất ?
Giọng nữ thì tôi thích Ngọc Anh, Hồng Nhung, Ánh Tuyết, Trần Thu Hà… Nguyên Thảo nếu tiếp tục hát như ngày xưa thì rất hay. Ngày xưa, Nguyên Thảo hát cho thỏa đam mê còn sau này, bị gò bó vào kỹ thuật như Mỹ Linh để khoe giọng và vô tình giết chết tình cảm.
Vừa rồi làm đĩa than của tôi có 2 bài Nguyên Thảo hát. Cách đây 6 năm, Nguyên Thảo hát Buồn ơi chào mi xuất thần luôn, nhưng giờ Nguyên Thảo để tâm đến kỹ thuật nhiều nên tình cảm không còn, so ra khác hẳn.
Giọng nam thì ngoài Tuấn Ngọc còn có Trọng Bắc, Lê Hiếu… Tuấn Hiệp lúc trước hát tốt, tôi thích nhưng giờ chạy theo hát nhạc vàng bị mất chất.
- Nhưng rõ ràng trên thị trường, những giọng ca này không phải nổi tiếng nhất, được khán giả ưu ái nhất. Theo ông vì sao có nghịch lý này ?
Nhiều ca sĩ hát hay nhưng chưa nổi được, tại vì bây giờ còn phụ thuộc vào công nghệ lăng xê. Khán giả cũng bị ảnh hưởng bởi phim ảnh Hàn Quốc nhiều quá, 10 cái clip của Hàn Quốc thì 11 cái có nhảy rồi ! Cái đó gọi là âm nhạc giải trí, nghe qua rồi bỏ, khác xa với nghệ thuật.
Tôi thấy giới trẻ bây giờ nghe nhạc vô tội vạ, nghe theo phong trào, chạy theo lai căng ngoại quốc nhiều quá nên không còn bản chất.
Mong có nhiều nghệ sỹ ‘tử tế’ và người nghe ‘tử tế’
- Với những đánh giá này, phải chăng gu thưởng thức âm nhạc bây giờ của khán giả quá khác với ông, bởi đơn cử, Đàm Vĩnh Hưng đang được phong là ‘ông hoàng nhạc Việt’?
Không phải ! Nếu đem so sánh Tuấn Ngọc với Đàm Vĩnh Hưng, người ta vẫn thích nghe Tuấn Ngọc hát nhiều hơn, đúng không ?
Nghe Tuấn Ngọc hát thấy nó khác liền, hát ra là cảm xúc đến với người nghe chứ không phải gắng gượng. Tại vì Tuấn Ngọc đã sống trong bài hát đó, khi hát Tuấn Ngọc để tâm trạng vào bài hát, nói lên tâm trạng của nhiều người. Ví dụ khi mình bị người yêu bỏ, nghe Tuấn Ngọc hát Buồn ơi chào mi, nghe nó đã lắm!
Tuấn Ngọc vẫn là giọng ca số một dù tuổi tác, thời gian làm cho giọng của Tuấn Ngọc không còn được đẹp như ngày xưa nữa, nhưng cái xúc cảm vẫn là Tuấn Ngọc và xúc cảm càng ngày càng sâu hơn.
- Vậy theo ông, thị trường nhạc Việt sẽ đi về đâu?
Đây là vấn đề lớn, cả một thế hệ chứ không phải đơn giản, ăn thua là cách giáo dục của gia đình với con em làm sao. Nếu trong một gia đình chỉ có tối ngày đi kiếm tiền thì tinh thần nghệ thuật của họ chết rồi, bị tiền bạc chi phối hết.
Thành ra, họ cũng không chăm sóc con cái, cứ cho tiền là xong. Họ cũng ỷ lại tiền, đưa con vào trường này trường kia, mặc con muốn làm gì thì làm.
Theo tôi, thị trường nhạc Việt vẫn đang nằm yên. Rồi từ từ, nhạc thị trường sẽ rớt dần và tới một giai đoạn nào đó, nghệ thuật sẽ lên ngôi. Nhạc thị trường tự động phát sinh rồi sẽ tự động chết bởi những gì không hay sẽ không tồn tại. Tôi tin tưởng như vậy. Đời tôi không thấy nhưng đời con, đời cháu của tôi sẽ thấy điều này.
- Sau 60 năm cống hiến cho nghệ thuật, điều ông mong muốn nhất là gì ?
Tôi chỉ mong muốn duy nhất là có nhiều nghệ sĩ tử tế và người nghe nhạc tử tế. Tất cả những gì cứ để thử lửa đi, đốt cách mấy thì vàng cũng vẫn là vàng. Mình hãnh diện là người Việt Nam không thua ai hết !
- Xin cảm ơn ông!

(Theo VTC) Cre: Phương Trần

Tuesday, 22 September 2020

Review: Green book (2018)



Một bộ phim về vấn đề phân biệt chủng tộc ở Mỹ vừa hài hước vừa sâu sắc. Câu chuyện tạo ra một bối cảnh hơi hiếm gặp đó là một người đàn ông da trắng (Tony) là người lái xe thuê chở một ông chủ da màu (Dr. Shirley)- một nghệ sĩ piano đẳng cấp đi lưu diễn xuyên nước Mỹ trong 2 tháng. Với hai background trái ngược nhau, Tony da trắng có học vấn thấp (đọc ngọng, viết sai chính tả) và thường xuyên sống ở khu vực dân trí thấp, làm công việc chủ yếu là tay chân đánh đấm thì Dr.Shirley lại là một trí thức có học vấn cao, văn hóa cao và là một nghệ sĩ nổi tiếng thế giới. Điều đáng buồn là dù có văn hóa và học thức cao, Dr.Shirley vẫn không thể tìm nổi một chỗ đứng bình thường của mình trong xã hội. Dù là nghệ sĩ tài ba nổi tiếng thế giới, ông không thể hòa nhập với xã hội da trắng (khi họ chỉ đón nhận ông trên sân khấu, còn xuống khỏi bục lại trở thành 1 thằng da màu) nhưng cũng không thể hòa nhập với những người lao động da màu không quen thuộc với tầng lớp thượng lưu. Tony đứng giữa 2 thế giới và phải tự thừa nhận "I'm not white enough, not black enough...so who am I?" Đó là một câu hỏi đầy đau xót cho một thiên tài luôn bị bất công chỉ vì màu da của mình.

Thông qua một vài chi tiết đơn giản về cách ứng xử mọi người xung quanh đối xử với Tony và ông chủ da màu, những vấn đề phân biệt chủng tộc được tiếp cận rất rõ nét và chân thực. Từ sự kì thị của cảnh sát da trắng (bắt không có căn cứ) cho đến việc việc đến quán rượu bị đánh và tệ hơn cả, là không được phép vào nhà hàng cho thực khách của show diễn của chính mình, chỉ vì nhà hàng không có truyền thống đón khách da màu - bất kể là ai. Điều này cho thấy vấn đề phân biệt chủng tộc tuy không còn như chế độ nô lệ trước đây, nhưng nó vẫn luôn hiện hữu cách này hay cách khác rất sâu sắc trong nước Mỹ.
Chịu đựng điều này suốt cả cuộc đời, Dr.Shirley hầu như chỉ có thể loanh quanh trong vùng an toàn của "green book" - sách chỉ dẫn những nơi chào đón người da màu, bởi vì chỉ rời khỏi vùng an toàn này ra ngoài để for some fresh air, Dr.Shirley có thể bị kì thị, bị đánh đập, và có thể nguy hiểm đến tính mạng bất cứ lúc nào.
Bộ phim cũng chỉ ra chỉ có sự dũng cảm và tử tế mới có thể giúp thu hẹp khoảng cách giữa các thế giới màu da này và hàn gắn những tổn thương trong tâm hồn. Từ một người rất kì thị người da màu (Tony vứt cả 2 cốc nước vào thùng rác chỉ vì 2 người thợ da màu đến sửa đường ống nước đã uống vào đó), qua âm nhạc và cách ứng xử, Tony dần dần quý mến, khâm phục và thân thiết với "ông chủ" da đen của mình thậm chí sau này còn phản ứng rất quyết liệt trước những người kì thị ông chủ của mình. Sự chuyển hóa này không xuất phát từ việc Shirley nhiều tiền (vì trước đó Tony và bạn bè còn khinh thường tiền của người da màu, cho rằng hạ lưu mới phải làm thuê cho da màu) mà đến từ chính từ đẳng cấp văn hóa của Shirley. Điều này giống với một bài viết mình từng rất tâm đắc "quý tộc là một trạng thái tinh thần chứ không phải sự hưởng thụ vật chất".
Bộ phim kết thúc trong cảnh một người da màu được chào đón trong một gia đình da trắng vào đêm giáng sinh. Một mong ước được đón nhận giản đơn mà không hề dễ dàng...
Bộ phim đoạt giải Oscar 2019 và cũng được giới công chúng đánh giá cao (IMDB 8.3) là rất xứng đáng. Xuyên suốt bộ phim là những góc quay rất đẹp và đầy màu sắc của các vùng quê nước Mỹ đan xen với những bản piano và hòa tấu rât tuyệt của Dr. Shirley. Điều thú vị là người thực sự chơi những bản nhạc trong phim cũng là một người da màu Kris Bower, một tài năng piano của nước Mỹ đã nghe piano từ khi còn trong bụng mẹ và đã học piano từ khi lên 4 - background rất giống với nhân vật Dr.Shirley trong phim.
Hai nhân vật Dr.Shirley - nghệ sĩ piano và Tony da trắng đều có thật trong lịch sử từ những năm 60s và những cuộc đấu tranh sắc tộc âm thầm trong nước Mỹ có lẽ vẫn sẽ còn kéo dài nhiều thập niên sau này.
Tự nhiên xem phim này xong lại nhớ đến nhân vật Martin Luther King- trước đây cô giáo tiếng Anh bắt học về nhân vật này và mình cứ hỏi vì sao họ lại quan trọng và có tầm ảnh hưởng đến vậy, giờ xem rồi mới hiểu rõ vì sao.

Monday, 3 July 2017

Vitamin Yêu thương - Bí mật của sự chuyển hóa


VITAMIN YÊU THƯƠNG- BÍ MẬT CỦA SỰ CHUYỂN HÓA
Từ dạo ôm vào người nhiều việc quá, tôi bắt đầu không có nhiều thời gian dành cho con. Mỗi khi bọn chúng nó phát minh ra một thứ gì đó mới, hoặc đọc được cái gì hay, hoặc có một câu hỏi trong đầu, theo thói quen, chúng thường chạy ngay ra chia sẻ với mẹ, nhưng vì đầu óc đang mải nghĩ tới công việc, nên tôi trả lời ậm ừ qua quít. Thỉnh thoảng, nhìn thấy nhà cửa bừa bộn, hoặc là đến giờ ngủ, giờ đi học rồi mà hai thằng vẫn lề mề, tôi bắt đầu cáu kỉnh, mắng mỏ. Có lúc đang chơi, thằng em lượn vào thơm mẹ một cái, tôi cũng chỉ đáp lại một cách chiếu lệ. Dù biết thế là sai, nhưng tôi nghĩ: đợi mình làm xong việc này đã, rồi sẽ bù đắp cho chúng nó sau. Chúng nó còn nhiều thời gian, còn mình thì còn quá ít thời gian để hoàn thành công việc.
Một buổi sáng, sau khi bị mẹ mắng té tát vì tội lề mề, thằng em thở dài: Con biết tại sao bạn Xuân Lạc lúc nào cũng cười rồi đấy. Tôi hỏi: Thế theo con là tại sao? Nó nói: là vì mẹ bạn ấy bao giờ cũng vui, không bao giờ mắng bạn ấy.
Tôi khựng lại một chốc, và bất giác trong đầu hiện ra tất cả những hình ảnh mà tôi đã cố gắng chôn vùi đi: khuôn mặt buồn bã, thất vọng, cô đơn và chịu đựng một cách nhẫn nại của bọn trẻ con mỗi khi tôi hờ hững, cáu kính, giận dữ vô lối. Và bỗng nhiên, tôi chợt nhớ lại sự bất mãn, ngang ngược, chống đối, bướng bỉnh của chúng trong thời gian gần đây. Và trong khoảnh khắc đó, tôi thực sự muốn nói lời xin lỗi. Đúng là tôi đã sai, thực sự đã sai. Thời gian của bọn trẻ tuy nhiều, nhưng chúng đang lớn lên hàng ngày, và chúng không dừng lớn để đợi chờ tôi.
Hôm sau, tôi nói với chúng: từ giờ nếu mẹ có gì sai, các con cứ phạt mẹ nhé. Người lớn cũng nhiều khi sai mà. Chúng gật gật cái đầu. Hôm sau, tôi đón chúng muộn, nên vừa nhìn thấy chúng, tôi đã bảo: hôm nay mẹ mắc tội đón các con muộn, các con phạt mẹ cái gì nào? Thằng em nói: con phạt mẹ một bộ lego. Thằng anh nói: không, phạt thế đắt quá, con phạt mẹ 3 cái ôm. Với nó, 3 cái ôm của mẹ đáng giá hơn bộ đồ chơi lego đắt tiền nhiều. Nó chỉ cần có thế.
Tôi nhớ lại khoảng thời gian trước khi 2 thằng 3 tuổi. Thông thường, đây là thời điểm khủng hoảng lên ba, thời điểm mà bọn trẻ con vô cùng ngang bướng, bởi bản năng bên trong chúng đụng độ với những chế định, luật lệ của xã hội. Thằng anh hiền lành hơn, nên sự chống đối của nó không bộc lộ rõ. Nhưng thằng em bản tính nóng nảy, mạnh mẽ, thì thường tỏ ra giận dữ. Mỗi khi không hài lòng, là nó đỏ mặt tía tai, ném đồ đạc, đấm tay dậm chân, suốt ngày dọa bỏ nhà ra đi. Mà nó đi thật. Nó ton ton chạy ra cửa, biến mất trong hành lang.
Vào cái thời điểm căng thẳng đó, sáng nào tôi cũng phải nằm cạnh nó một lúc, ôm ấp, âu yếm, nhắc đi nhắc lại là mẹ yêu con, con là con mèo ngoan… Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, nằm kẹp giữa hai thằng, tôi lại nhắc lại điều đó. Có lúc, nhìn nó say sưa ngủ, trông xinh không tả được, tôi lại ôm nó, thơm lên má nó và nhắc lại tôi yêu nó chừng nào. Một thời gian dài bổ sung vitamin Y như thế, nó nghĩ nó ngoan thật, hiền thật, mẹ thật là yêu nó, nó thật xứng đáng được yêu thương, và dù có chống đối, gây hấn với người khác, nó không bao giờ tỏ ra bướng bỉnh với mẹ. Chỉ cần tôi nói: Mẹ cảm thấy rất buồn vì… là nó dừng ngay lại.
Song, không phải với ai nó cũng dễ dàng nghe lời như thế. Với ông bà ngoại hay cậu, người thường cư xử với nó một cách dịu dàng và luôn sẵn sàng bộc lộ tình yêu dành cho nó, nó răm rắp nghe lời như một con mèo ngoan, nhưng với bản tính mèo hoang nóng nảy, nó cũng thường xuyên gầm ghè với những yêu cầu, đòi hỏi của những người khác.
Cái gì khiến cho một đứa trẻ trở nên tuân phục và hiền lành, ngoan ngoãn? Tại sao với cùng một mệnh lệnh, yêu cầu, với người này thì chúng đáp ứng, với người kia thì không? Khi làm mẹ 2 đứa trẻ, quan sát và ngẫm nghĩ hàng ngày về nghề làm mẹ, tôi bắt đầu giác ngộ ra rằng, chính vitamin Y là xúc tác tạo nên sự chuyển hóa. Bạn có thể nhồi vào cho con rất nhiều dinh dưỡng: sự đầu tư, chăm chút, thời gian, tiền bạc, kiến thức, kĩ năng…, nhưng thiếu vitamin Y- vitamin yêu thương, thì những dưỡng chất kia không bao giờ có thể thẩm thấu được vào trong người trẻ, để chuyển hóa thành một nguồn năng lượng tinh thần nuôi dưỡng sự trưởng thành về nhân cách của chúng.
Qui luật này luôn đúng với việc nuôi dạy con. Cùng một phương pháp, qui trình, nhưng mẹ này áp dụng thì thành công, mẹ kia thì thất bại, ấy là do mẹ này áp dụng nó với một ánh mắt thương mến, một giọng nói dịu dàng, những cử chỉ yêu thương, còn mẹ kia thì đã không biết cách truyền tải lòng yêu thương đó để cho trẻ có thể cảm nhận được.
Qui luật này cũng đúng với việc dạy học. Cùng một bài giảng như thế, một giáo án như thế, với những học sinh như thế, tại sao giáo viên này dạy thì chúng chịu nghe, cảm thấy dễ hiểu, với giáo viên khác, chúng lại tỏ ra bất mãn, chán nản, không chịu lắng nghe? Là vì ở giáo viên này, tình yêu thương đã được chuyển hóa thành ánh mắt, giọng điệu, những cử chỉ ân cần, để tạo nên một bầu không khí yêu thương và hạnh phúc trong lớp học. Khi trẻ cảm nhận được không khí yêu thương đó, chúng nảy sinh cảm giác tin cậy, an toàn, không còn phải gồng mình lên để tự vệ. Và đó là khi chúng sẵn sàng để tiếp nhận mọi thông tin và làm theo mọi hướng dẫn.
Và đây là công thức bí mật của sự chuyển hóa: THÔNG TIN/ MỆNH LỆNH/ KIẾN THỨC/ KĨ NĂNG + VITAMIN Y= SỰ TIẾN BỘ.
Daniel Goleman, tác giả của cuốn sách “Trí tuệ cảm xúc”, đã phân tích tác động của phản ứng yêu thương lên não bộ của con người: tình yêu gây ra một phản xạ mà ông gọi là phản xạ đối giao cảm, một sự đáp ứng thư giãn, tạo ra một trạng thái chung yên tĩnh, đồng cảm và hợp tác. Vì lí do này mà những đứa trẻ được bổ sung đầy đủ vitamin yêu thương, sẽ thường có xu hướng hành xử hài hòa với người khác.
Con đường làm mẹ, nếu nhìn trên sách vở hay các status trên facebook thì xem ra rất bằng phẳng, nhưng thực tế không phải như vậy. Người mẹ nào, dù biết rất rõ mình cần làm gì cho con, nhưng không phải bao giờ cũng thực hiện được điều đó. Cuộc sống của một người phụ nữ hiện đại không còn quanh quẩn trong gia đình với mối lo lắng duy nhất là con cái. Trái tim người mẹ phải chia thành rất nhiều ngăn khác nhau, một phần nhiệt huyết dồn cho công việc, một phần dành cho những đam mê cá nhân, một phần dành cho gia đình và con cái. Thời gian của người mẹ lại càng bị phân tán hơn nữa. Tôi thường có cảm giác mình phải giành giật từng phút thời gian dành cho con. Có những lúc sức cùng lực kiệt mà deadline đã đến, thì đành tặc lưỡi buông xuôi, để công việc cuốn đi, cướp hết thời gian dành cho con.
Nhưng có một câu nói của chị Thu Hà mà tôi rất thích: Tình yêu là thời gian. Tôi luôn lấy câu nói này để nhắc nhở chính mình.
Tuy nhiên, cần thêm vào: Tình yêu là sự tĩnh tâm. Thời gian đó không chỉ là một khoảng thời gian trống rỗng, khi bạn ở bên con mà đầu nghĩ đi nơi khác. Tình yêu chỉ có thể dấy lên trong lòng bạn và truyền tới người mà bạn yêu thương khi bạn thực sự tĩnh tâm, khi bạn sống hoàn toàn với đối tượng mà bạn yêu, khi bạn hiện diện trước mặt người ấy bằng cả thể xác lẫn tâm hồn, có nghĩa là, khi có mặt bên con, khi đang ôm con và chuyện trò với con, khi đang dạy dỗ con, bạn phải để tâm mình vào đó và gạt bỏ hết những suy nghĩ, công việc khác trong đầu. Bạn tĩnh tâm để lắng nghe và cảm nhận đứa trẻ, vui với niềm vui của nó, chia sẻ với những buồn bã, băn khoăn của nó và phát ra những tín hiệu để nó có thể cảm nhận được tình yêu thương của bạn.
Cái gì cũng có thể làm giả được hết, nhưng tình yêu thương thì không.
Và về khoản này, thì trẻ con cực kì nhạy cảm và thông minih, không gì che mắt được chúng. Chúng sẽ chỉ yêu thương và hợp tác với những người thực sự yêu thương chúng.
Tôi viết điều này không phải để dành cho bạn, mà để dành cho chính tôi, như một lời nhắc nhở. Tôi đã làm một người mẹ thật tồi, với biết bao sai lầm và tội lỗi. Tôi đã viện rất nhiều lí do để không dành đủ Vitamin Y cho con hàng ngày.
Tôi cũng viết những điều này để dành cho các ông bố nữa. Mặc dù tôi biết là phần lớn các ông bố đều yêu con và có trách nhiệm, nhưng mà không phải ai cũng dành đủ thời gian cho con, ai cũng có thể hiện diện bên cạnh chúng hoàn toàn, bằng sự tĩnh tâm. Giá như mỗi ngày, các ông bố bỏ điện thoại xuống, chơi với con nhiều hơn, thì có lẽ các bà mẹ cũng sẽ đỡ áp lực hơn bởi vì cùng một lúc phải hiện diện bên cạnh con bằng cả hai người cộng lại.
Source: FB Nguyễn Ngọc Minh - một người chưa quen.
*****
Đọc được bài viết này một cách tình cờ và thấy như một ngọn đèn soi sáng tim mình. Mình thấy tác giả có cảm xúc giống như mình và có lẽ cũng giống nhiêu người làm cha làm mẹ khác.
Đọc những dòng này, mình cảm thấy có lỗi với con, bởi nhiều khi, mang tiếng là dành thời gian cho con, nhưng mình cũng mải mê với điện thoại với sách truyện hay những việc riêng của mình mà đầu óc không thật sự chú tâm. Gần đây, cậu bé hơn 3 tuổi của mình đã phải nhiều lần hét lên "Mẹ, sao con gọi mà mẹ không trả lời, sao mẹ không nghe con nói". Giờ đây mình như bừng tỉnh, mình nhận ra những cảm nhận mơ hồ ngày xưa của mình là gì, đó là cảm giác chưa toàn tâm toàn ý với con. 
Trẻ con rất tinh, khi mình ở bên và chăm chú nghe chúng, hoặc hòa mình vào câu chuyện của chúng, thái độ chúng sẽ khác, vui vẻ, hứng khởi. Còn khi mình chỉ ở bên con nửa vời, miệng vẫn cười với con nhưng đầu óc đang lo những chuyện khác, chúng sẽ nhanh chóng nhận ra và tỏ thái độ chán nản. Mình nhận ra rằng không thể nào phân thân cảm xúc như vậy được, lúc ở CQ thi nhớ con, hay về với con lại nghĩ công việc thì đều không giúp ích gì. Hãy ở bên con một cách trọn vẹn, cảm nhận quãng thời gian ấy, tận hưởng những phút giây ấy. Chia sẻ với con, lắng nghe con bằng tất cả các giác quan. Có như vậy thời gian ở bên con mới thật sự có ý nghĩa và đứa trẻ mới thật là hạnh phúc. 
Mình nhiều lần muốn viết về việc dành thời gian cho con, nhưng giờ lại ngộ ra thêm rằng số lượng là chưa đủ, còn chất lượng thời gian bên con nữa. Và nói rộng hơn, không chỉ bên con mà bên bất cứ người thân yêu nào, hãy sống trọn vẹn từng phút giây một. Bỏ điện thoại xuống và sống thật!
Muốn viết nữa nhưng câu chữ lủng củng rồi, mà tác giả đã viết quá hay rồi. Thôi, ôm Cốm ngủ tiếp thôi.

Friday, 30 June 2017

From mommy with love [P2]


Tối nay những "thiên thần" của mẹ được xuống sân khá là vui. Lúc mẹ dẫn Dế và bế Cốm xuống thì em Pi Pô đã chơi được một lát rồi. Mẹ phải bế em nên ngồi một chỗ xem các bạn nhỏ học nhảy kiểu street dance, còn Dế và các em thì được bố quản lý.

Loáng một cái quay ra quay vào đã thấy em Pô ngồi trên ô tô cùng một bạn mới quen, cưỡi xe ô tô đi vè vè quanh sân. Tốt. Em Pi thì còn đang bận chạy loanh quanh. Bụng bảo dạ không biết con trai mình ở đây bao lâu có đứa bạn nào không, chứ em Pô kết bạn nhanh thế cơ mà. Ngay lúc đang có tí lo lắng về khả năng đối ngoại của Dế thì con trai xuất hiện, đạp xe song song với một cậu bạn tầm tầm tuổi. Hai bạn có vẻ không nói chuyện gì nhiều với nhau nhưng liên tục nhìn và đạp xe theo nhau. Lúc một bạn dừng thì bạn còn lại cũng dừng. Lúc không thấy Dế đâu, bạn nhỏ còn dừng lại để chờ, một lúc sau là con đạp xe đến cạnh bạn. Mẹ vui mừng vì hôm nay thấy con trai có bạn chơi cùng rồi. Tối về mới thấy bố giới thiệu đấy là bạn Trí Giáp, vốn hay chơi cùng với con.

Vậy là thế giới của con đang dần lớn hơn, bên cạnh vòng tròn gia đình, con có trường lớp và có cả những bạn nhỏ khác chơi cùng con nữa. Con đang lớn lên rồi.

@Cốm: Mẹ ngồi nhìn các bạn gái xinh xắn mặc váy chạy tung tăng, lại nhớ câu thơ của ông ngoại "Bao giờ Cốm lớn bằng anh Dế"? Bao giờ con gái mẹ cũng mặc váy xinh chay tung tăng nhỉ. Nói thế chứ nhiều lúc lại cứ mong con yêu bé mãi, để mẹ ôm con vào lòng, hít hà trọn vẹn.

Khi nãy, lúc con đang ngủ bị tỉnh dậy, tay chân hươ hươ, mắt mở ra nhìn mẹ, đầu rúc rúc, mũi khựt khựt, cứ hướng về phía mẹ như chờ mẹ giúp cho ngủ lại, mẹ thấy yêu thương quá.

Thursday, 29 June 2017

From mommy with love [P1]


Con gái yêu của mẹ,

Mấy hôm gần đây mẹ nghĩ đến chuyện chụp ảnh cho con cho nó nghệ thuật một chút, cũng quần quần áo áo rồi cũng đeo nơ đàng hoàng, rồi sắp sắp đặt đặt để chụp cho con mấy kiểu cầu kì, khác biệt một chút. Nhưng hôm nay, tình cờ xem 1 đoạn người ta chụp em bé, quấn quấn đặt đặt, trong những tư thế không được thoải mái lắm, thành ra mẹ lại không muốn chụp nữa. Càng suy nghĩ mẹ lại càng thấy vẻ đẹp của con gái mẹ không phải nằm ở những điều hào nhoáng ấy.

Mẹ yêu đôi mắt con gái lúc nhìn mẹ, long lanh và cưới tít cả mắt lại. Mẹ yêu ánh mắt con lúc con giận dỗi, con gắt ngủ, mắt con cũng gắt gỏng. Mẹ yêu ánh mắt con lúc con chuyện trò cùng với mẹ, mắt con tròn xoe, cũng như muốn nói cùng... Mẹ yêu ánh mắt con lúc con cứ nhìn theo mẹ đi qua đi lại quanh phòng. Cả ngày chả có ai nhìn mẹ nhiều bằng con. Con nhìn thấy mẹ con cười rạng rỡ. Mẹ nhớ, có lần đang nằm trong phòng một mình rõ yên, thấy mẹ mở cửa bước vào, chân tay con cuống quít, giọng cón "á á" vui mừng như gọi mẹ, như là con nhớ mẹ lắm. Mẹ yêu cái liếc mắt cùa con như là con biết hết í, có khi đang khóc (giả vờ cũng nên), bế lên là nín bặt, mặt hí hửng chả có tí nước mắt nào.

Mẹ yêu cái miệng xinh của con cái, chu chu cái mỏ lúc con ti, ngậm mút ngon lành. Mẹ yêu cái tiếng "khựt khựt" của con khi còn bắt đầu đói và bắt đầu lần tìm ti mẹ. Mẹ yêu cái giọng "Ah Ah, ừ ừ, á à..." bi bô của con khi con chuyện với mẹ. Trộm vía con hay chuyện từ khá sớm và nói rất rôm rả. Mẹ yêu cái miệng của con khi con nằm chuyện trò với ong Bee, con nói với nó khá nhiều chuyện, cứ "ê a" gọi mà nó chẳng trả lời con, con vẫn cứ cười tít mắt. Mẹ yêu cái miệng xấu xí lúc con gắt gỏng gào ầm ĩ, há to, gằn từng cơn cho đến khi nhu cầu được đáp ứng. Mẹ yêu cả cái miệng xấu lúc nhè nước nhãi, bị mẹ mắng lại toét miệng ra cười, không làm sao mà ghét được.

Mẹ yêu cái tiếng ê a trong trẻo của con, tiếng khóc gằn ngằn ngặt của con "Ờ a, ờ a, ờ a.." liên tục không dứt, mẹ yêu cả cái tiếng khựt khựt khi con đói, tiếng chụt chụt lúc con ăn và cả tiếng nuốt sữa ừng ực. Mẹ thương tiếng con khóc ré lên khi bị giật mình. Con bé xíu mà trộm vía phát ra bao nhiêu âm thanh, mẹ nói chuyện với con cũng mỏi cả miệng ấy.

Mẹ yêu cái đầu hói hói ít tóc, cái trán dô dô của con gái. Cái đầu mà mẹ hay ấp vào ngực mình, cái đầu mẹ xoa xoa mỗi khi gội đàu cho con, lúc thì con nhăn nhó, lúc thì con dễ chịu. Cái đầu cứ tròn đằng gáy,  chẳng chịu nằm thẳng cứ suốt ngày nằm nghiêng khiến các ông bà cứ liên tục nhắc mẹ phải xoay đầu cho con cho nó tròn. Mẹ yêu cái đầu của bạn con, khi chưa vững mà cứ đòi bế đứng thành ra đầu cứ lung liêng, lắc lư theo bước mẹ đi, lưng vẫn cong cong. Ấy vây mà bế nằm ra là gào tướng lên không chịu.

Mẹ yêu đôi bàn tay bé nhỏ thường tự cào mặt, hay hươ hươ ra trước. Mẹ yêu cái bàn tay bé tí xiu cứ lăm lăm cái nắm đấm, cứ như dọa đánh nhau với ai í, mỗi khi mẹ bảo Cốm vuốt má mẹ, là tay lại giơ nắm đấm ra rồi miệng hừ hừ. Mẹ yêu hai cái cánh tay đôi khi ngủ cứ giơ lên đầu, rồi mỗi khi giật mình là cả tay chân cứ giật bắn lên, rồi con khóc toáng lên vị sợ. Nhiều lúc con ngủ, hai bàn tay lại hay chắp lại như một thiên thần đang ngon giấc, đáng yêu vô cùng. Thỉnh thoảng mẹ trêu, đấm đấm vào tay con, con cười toét thích chí lắm. Con chưa biết nắm tay mẹ, thường nắm được tí là lại bị tuột tay, nhưng yên tâm, lúc ấy mẹ sẽ nắm tay con, ôm con vào lòng.

Mẹ yêu con những lúc con cười giòn tan, lúc con è è tập lẫy, tập mãi không được đâm ra gắt gỏng, mẹ yêu con cả lúc con rướn mình đòi bế để hóng hớt, yêu cái mặt hay ngó nghiêng, bé bỏng mà cứ như biết hết, trông ngố tàu vô cùng. Mẹ yêu con lúc con đòi ăn, khóc choe chóe (hờn vật vã - trích thơ ông ngoại), rồi thấy ti là con sùng sục tìm, miệng chu chu, rồi lúc con nuốt sữa, lúc con hả hê vì ăn no, mặt mày lem nhem vẫn cứ cười toét. Mẹ yêu lúc con nết na nằm, lúc con chuyện trò, lúc con ngủ, lúc con cáu kỉnh... Mẹ đồng hành cùng con trong những ngày tháng đầu tiên, yêu thương trọn vẹn. Nhiều lúc nghĩ loanh quanh, hay có gì không vui, nhìn thấy con lòng lại nhẹ nhàng.

Mẹ yêu mùi sữa thơm từ người con, mùi hôi hôi khi con ị thối, mùi em bé khi mẹ bế con vào lòng.

Có thể, con không xinh xắn như mọi người kì vọng, nhưng mẹ yêu tất cả những điều không hoàn hảo ấy. Yêu cái mắt híp, cái trán dô, cái đầu hói, cái da đen bánh mật, cái bàn chân to. Sự thật là mẹ ngắm con không hề biết chán. Điều đáng mừng nhất là con gái của mẹ chào đời nguyên vẹn, khỏe mạnh, vậy là hạnh phúc vô bờ bến rồi. Mẹ hay đùa gọi con là "Cám Cám", chẳng phải vì chê con đâu, mà để trêu con thôi, vì con gái cũng hơi... ơ... đanh đá :D

Cảm ơn con đã đến bên bố mẹ. Trước khi có bầu con, mẹ cũng lo lắng nhiều, nhưng rồi khi con ra đời, mẹ vẫn thấy không hạnh phúc nào bằng hạnh phúc được làm mẹ, và có lẽ, khó có nỗi đau nào bằng nỗi đau không có con. Mẹ yêu con, từ tiếng khóc đến tiếng cười, từ lúc ăn đến lúc ngủ, cả lúc hờn vật vã đến lúc phởn chí nết na. Con sinh động và đáng yêu từng giây phút một.

Thế nên, con gái ạ, giờ nghĩ đến những bức ảnh sắp đặt, mẹ chẳng còn hứng thú nhiều nữa. Có thể nó giàu tính nghệ thuật, trông thật bắt mắt với màu sắc và sự sắp xếp, nhưng nó không tài nào ghi lại những khoảnh khắc yêu thương hàng ngày của mẹ con mình, không lưu lại được tất cả những sinh động của con. Vậy nên, mẹ nghĩ rằng mẹ sẽ chụp con khi con đang tư nhiên nhất, khi con khóc, khi con cười, lúc con vui, con buồn...Bởi đó mới đúng là con, mới là giá trị chân thật nhất.

Lúc mẹ viết những dòng này, con đang ngủ tít rồi, ngắm con ngủ, lòng mẹ ấm áp lạ thường. Khi mẹ nhìn vào mắt con, mẹ nhìn vào mắt anh Dế con, mẹ cảm thấy mẹ có đủ sức mạnh để làm nhiều hơn mẹ tưởng. Cách đây mấy hôm, mẹ nằm mơ thấy 2 anh em con dắt nhau đi chơi và đi lạc. Mẹ và mọi người hốt hoảng đi tìm. Mẹ hoảng loạn, mẹ sợ hãi, mẹ lo lắng, mẹ tuyệt vọng, mẹ nghẹt thở, mẹ gọi tên các con và gào khóc, mẹ cứ đi, đi mãi để tìm con.,,, Đấy thật sự là cơn ác mộng với mẹ, mẹ giật mình tỉnh dậy, thấy con vẫn đang ngủ ngoan bên cạnh, mẹ mới thở phào. Con cái là báu vật quý nhất của người mẹ. Người phụ nữ đẹp nhất khi ở cạnh con mình và cảm ơn các con đã đến bên mẹ.

Yêu các con vô cùng.

#Thư gửi Minh Lan 2m24d


Wednesday, 28 June 2017

Tuổi 30

Tuổi 30 giống tuổi 20 ở chỗ vẫn còn ngây thơ, vẫn còn tin vào những điều tốt, vẫn ít va vấp với cuộc đời. Nhưng tuổi 30 khác cái tuổi đôi mươi nhiều lắm rồi...

Tuổi 20 chỉ phải lo cho bản thân, làm việc theo sở thích, dành nhiều thời gian cho những chuyện tình tang của mình và mấy đứa bạn thân. Tuổi 30 nhiều trách nhiệm hơn, trách nhiệm với gia đình, với bản thân, với công việc. Hai đứa con, giờ là cả một đòi hỏi lớn về thời gian, về sự chăm sóc và cả tiền bạc nữa. Trách nhiệm với bố mẹ hai bên khi các ông bà ngày một già yếu hơn. Trách nhiệm với chồng, với bản thân... Gánh nặng dường như nhiều hơn, lo toan dường như nhiều hơn. Cái hạnh phúc tuổi này cũng khác với ngày xưa nhiều lắm. Nếu ngày xưa, những chuyện tình củm, yêu đương này nọ rất thú vị và hấp dẫn thì giờ nghĩ đến yêu đương lại đâm ngại, những chuyện tình cảm ở tuổi ẩm ương của mấy em đồng nghiệp không còn làm mình hứng thú. Giờ đây, mối quan tâm dành nhiều cho việc chăm sóc con cái, cho con ăn ra sao, dạy con thế nào, con ốm thì phải làm gì...Hàng trăm thứ cần quan tâm, nên những chuyện lãng mạn thủa mới biết yêu tưởng chừng như xa xỉ và hơi thiếu thực tế. Niềm vui bây giờ được tính bằng nụ cười của các con, sự tiến bộ của các con, những tiếng gọi "mẹ ơi" lảnh lót...

Tuổi 20 chỉ nghĩ mình muốn làm gì, công việc nào thì khó/dễ, làm ở đâu lương cao. Tuổi 30 phải cân nhắc nhiều hơn, công việc gì thì thuận tiện đi làm, đưa đón con cái, công việc gì có nhiều thời gian cho gia đình, công việc gì ổn định...Tuổi 30 ít tham lam hơn, ngại nhảy việc hơn và cũng bình tĩnh hơn. Tuổi 30 hiểu mình muốn gì hơn,nhưng lại khó thực hiện hơn.

Tuổi 20 thích đi du lịch, và muốn là có thể xách ba lô lên và đi. Tuổi 30 muốn đi chơi phải tính toán đủ thứ xem đi đâu phù hợp cho sức khỏe của con, đi đâu vừa túi tiền cả gia đình... Tuổi 20 hạnh phúc là của riêng mình, tuổi 30 thấy hạnh phúc của mình nằm trong hạnh phúc của mọi người.

Tuổi 20 mơ mộng, cả tin và nhìn thế giới nhiều màu hồng rực rỡ. Tuổi 30 trầm lắng hơn, thực tế hơn và nhiều màu xám hơn. Niềm tin ít hơn và những quan niệm về giá trị cũng thay đổi. Ngày xưa tin rằng mình sẽ có một gia đình hạnh phúc, sẽ yêu thương nhau đến đầu bạc răng long. Giờ đây hiểu rằng hạnh phúc lứa đôi mong manh như quả cầu pha lê, rất dễ vỡ, có thể đến, có thể đi và khó tồn tại mãi mãi. Ngày xưa nghĩ rằng hai người hợp nhau, yêu nhau ắt sẽ hạnh phúc, giờ thì hiểu rằng hợp nhau, yêu nhau là chưa đủ, hạnh phúc không tự nhiên đến mà cần phải dành thời gian cho nhau và theo thời gian cần phải gìn giữ và làm mới cái tình yêu ấy nữa. Tuổi 30

Tuổi 20 quan niệm tiền là tiền và muốn có nhiều tiền. Tuổi 30 vẫn muốn có nhiều tiền, nhưng sợ hãi bởi nhận ra đồng tiền có ma lực ghê gớm. Tiền bây giờ trở thành thước đo của quá nhiều thứ. Tiền làm méo mó các mối quan hệ, tiền làm đổi trắng thay đen. Tuổi 30 biết sợ tiền, biết sợ những đen tối nó có thể mang đến và tuổi 30 hiểu rằng, tiền không phải là giá trị của cuộc sống. Tuổi 30 nhận rõ ràng rằng, tiền không mang lại hạnh phúc.

Tuổi 20 lọ mọ nghe ngóng trái tim mình xem thế nào là yêu. Tuổi 30 hiểu được tình yêu là gì và cũng hiểu ra Tình yêu không hoàn hảo, không dễ dàng và khó vĩnh cửu như những câu chuyện cổ tích. Thì đấy, ngay cả như đôi tác giả "Ba ngọn nến lung linh" với những ca từ tuyệt mỹ còn có thể li dị thì phải chăng điều gì cũng có thể xảy ra?

Tuổi 20 yêu bản thân mình hơn tất cả, có đôi chút ích kỉ của tuổi trẻ. Tuôi 30 yêu một cách vị tha như cách của một người mẹ, có đôi khi phải học cách cho qua những điều cần cho qua.

Tuổi 20 nghĩ đến trẻ con thì chỉ biết véo má, biết trêu gẹo. Tuổi 30 nghĩ đến trẻ con là nghĩ đến niềm yêu thương vô bờ, những tiếng bi bô, những đêm mất ngủ, và cả những yêu thương mà nó mang lại. Tuổi 20 thấy học kiến thức thật khó, đọc giáo trình và đi nghe giảng thật ngại. Tuổi 30 nhận ra việc khó nhất là làm cha mẹ, và rủi thay, không có trường lớp nào dậy cái này. Ta phải tự học, tự lớn để đồng hành cùng con cái.

Tuổi 20  nghĩ mình lớn rồi, tuổi 30 lại thấy mình còn quá non trẻ, còn rất nhiều thứ phải học,

Tuổi 20 tưởng như chuyện gì cũng có thể chia sẻ được, vài cú điện thoai, vài cốc cà phê là san bớt được nỗi niềm với tụi bạn. Tuổi 30 thì thấy khó khăn hơn, có những điều không biết nói cùng ai, có những cảm xúc chỉ có thời gian giúp giải tỏa, có nhiều khi chỉ có ta với nồng nàn.

Nhớ câu thơ ngày xưa yêu thích "Tuổi 17 còn khờ dại lắm/ Hạnh phúc vẹn nguyên giữa cuộc đời thường". Thực ra, đến 30 tuổi cũng vẫn còn dại khờ thế này và vẫn đang cố gắng gìn giữ cho cái hạnh phúc của cuộc đời này theo một cách không hoàn hảo...

Tuổi 30 hay quên hơn ngày xưa, định viết tiếp nhưng quên mất rồi :D

P/s: Hai ngày sau khi viết bài này thì nhận được cái clip về tuổi 30 này trên FB, rất nhiều suy nghĩ giống mình. Lưu lại để đọc lúc 40 😆😆😆😆😆

(Source: https://www.youtube.com/watch?v=4t4g_hBXZfo&feature=youtu.be)

Tuesday, 5 July 2016

Chênh vênh

Lâu lắm rồi không viết một cái gì đó.

Hôm nay trời mưa gió, lòng cũng xám xịt, tâm trạng chán nản, có chút mênh mang xa xôi. Dạo gần đây có nhiều chuyện quá, mà hầu như là những chuyện không vui.

Cần một cái nắm tay, cần một lời động viên, cần một chút lắng nghe, cần một nụ cười, cần một niềm tin để tiếp sức mà cố gắng. Tối hôm kia ngồi chờ bố con Dế cho nhau đi xe đạp, ngắm mọi người trong khu chung cư Eco Home chạy nhảy vui chơi mà lòng dịu lại. Giá như có thể thanh thản và vô tư như những đứa trẻ nhỉ....

Đời thay đổi khi ta thay đổi, phải bắt đầu từ đâu nhỉ....

Dạo này thèm uống nâu đá ngắm phố phường. Thèm nghe nhạc và tô màu, không thích làm việc :)) Nghe Lê Cát Trọng Lý thật là hợp.

Saturday, 27 June 2015

Bài học về sự tử tế

Con trai à,

Trong cuộc sống này, con gieo mầm hạt giống gì, con sẽ nhận được loại quả đó. Gieo quan tâm sẽ gặt quan tâm, gieo sự tử tế, con sẽ nhận được sự tử tế. Nói ra nghe thật dễ dàng nhưng sự thực không dễ tí nào. Hãy cứ tin rằng, khi con sống tốt với mọi người xung quanh, con sẽ nhận lại những điều tốt đẹp. Ông ngoại hay nói, cuộc đời là một tấm gương phản chiếu, ta sống như thế nào, cuộc đời sẽ trả ta như vậy.

Bản thân mẹ vẫn luôn tâm niệm rằng, dù là với ai, thì cũng hãy đối xử tốt, dù người ta là một khách vip hay chỉ là một người dân lao động bình thường, hãy sống rộng lượng một chút, ta sẽ được rất nhiều... Con cần gạt đi sự nhỏ nhen, sự ích kỷ vốn có trong bản thân mỗi người, để biết sống và nghĩ cho người khác nhiều hơn.

Con yêu, mẹ mong con lớn lên sẽ là một chàng trai tốt bụng, tử tế và rộng lượng. Hãy sống đẹp, con nhé.

Mẹ yêu con.

Sống trong đời sống...cần có một tấm lòng....


Wednesday, 1 October 2014

Thơ cho con


Từ dạo được bố con mua cho tập thơ Xuân Quỳnh về, mẹ thích lắm . Những bài thơ được viết nên đầy cảm xúc và rất nữ tính. Có thể nói Xuân Quỳnh là nhà thơ nữ mà mẹ thích nhất cho đến bây giờ. Những chủ đề trong thơ rất gần gũi, quen thuộc, thơ viết cho chồng, viết cho con, viết cho con riêng của chồng, viết cho các chị em phụ nữ khác. Có lẽ khi đọc thơ Xuân Quỳnh, người phụ nữ nào cũng sẽ tìm thấy cho mình một sự đồng cảm nhất định.

Qua nét thơ, có thể đoán được nhà thơ Xuân Quỳnh là một người rất nữ tính, một người vợ đảm đang, thủy chung và biết thương yêu, lo toan cho chồng, một người mẹ thương con, yêu con và rất hiểu tâm lý trẻ em. Có lẽ vì thế mà Quân Quỳnh có thể viết nên những vần thơ cho con mang đậm sắc màu trẻ thơ và đong đầy yêu thương đến thế....

Chép lại một vài bài thơ cho con của Xuân Quỳnh ở đây tặng Dế của mẹ. Hi vọng sau này con sẽ đọc và cũng sẽ yêu....
-----
Mẹ và con
Tác giả: Xuân Quỳnh
(Viết cho Tuấn Anh)

- Mẹ ơi, bông hoa kia
Là của ai hở mẹ?
Cái màu xanh trên cửa
Kia nữa là của ai?

- Của con đấy con ơi
Đều của con tất cả
Cái màu xanh trên cửa
Cái bông hoa cuối vườn
Ông mặt trời chiều hôm
Tiếng chim kêu buổi sáng
Cái mặt ao lẳng lặng
Có con cá đang bơi
Cái dòng sông trôi trôi
Có con thuyền mới đỗ...
Là của con cả đó
Cả mẹ cũng của con.

Con ôm mẹ con hôn:
- Của con sao nhiều thế?
- ừ của con nhiều quá
Nhưng mẹ lại nhiều hơn
Vì tất cả của con
Mà con là của mẹ.

30-1-1972

----


Con yêu mẹ
Tác giả: Xuân Quỳnh
- Con yêu mẹ bằng ông trời
Rộng lắm không bao giờ hết
- Thế thì làm sao con biết
Là trời ở những đâu đâu
Trời rất rộng lại rất cao
Mẹ mong bao giờ con tới!

- Con yêu mẹ bằng Hà Nội
Để nhớ mẹ con tìm đi
Từ phố này đến phố kia
Là con gặp ngay được mẹ.

- Hà Nội còn là rộng quá
Các đường như nhện giăng tơ
Nào những phố này phố kia
Gặp mẹ làm sao con gặp hết!

- Con yêu mẹ bằng trường học
Suốt ngày con ở đấy thôi
Lúc con học, lúc con chơi
Là con cũng đều có mẹ

- Nhưng tối con về nhà ngủ
Thế là con lại xa trường
Còn mẹ ở lại một mình
Thì mẹ nhớ con lắm đấy
Tình mẹ cứ là hay nhớ
Lúc nào cũng muốn bên con
Giá có cái gì gần hơn
Con yêu mẹ bằng cái đó 

- À mẹ ơi có con dế
Luôn trong bao diêm con đây
Mở ra là con thấy ngay
Con yêu mẹ bằng con dế.

-----
Cắt nghĩa
Tác giả: Xuân Quỳnh 
(Tặng Minh Vũ)

Thằng em thì hay hỏi
Không kể chuyện như anh
(Tuy con, má chẳng sinh
Con vẫn quen gọi má)
- Má ơi ai sinh cá
Ai làm ra cái kem
Đêm sao lại màu đen
Ban ngày sao màu trắng?...
- Ban ngày làm bằng nắng
Màu xanh làm bằng cây
Quả ớt làm bằng cay
Tiếng ồn sinh tàu điện
Gió trong cơn lốc biển
Ghé tai nghe mà xem...
A lại còn cái kem
Thì làm bằng mùa rét
Bông hoa làm bằng tết
Tết làm cho hương thơm
Con làm bằng yêu thương
Của cha và của mẹ
Của bà và của ông
Của má nữa - biết không
Con làm bằng tất cả
----
Con chả biết được đâu
Tác giả: Xuân Quỳnh

(Thơ xuân cho con)
Tặng Quỳnh - Thơ

Mẹ đan tấm áo nhỏ
Bây giờ đang màu xuân
Mẹ thêu vào chiếc khăn
Cái áo và cái lá
Cỏ bờ đê rất lạ
Xanh như là chiêm bao
Kìa bãi ngô, bãi dâu
Thoáng tiếng cười đâu đó.
Mẹ đi trên hè phố
Nghe tiếng con đạp thầm
Mẹ nghĩ đến bàn chân
Và con đường tít tắp
Bỗng như lên tiếng hát
Từ màu mạ dưới đồng
Từ hạt cây trong rừng
Từ cánh buồm trên biển
Thường trong nhiều câu chuyện
Bố vẫn nhắc về con
Bố mới mua chiếc chăn
Dành riêng cho con đắp
áo con bố đã giặt
Thơ con bố viết rồi
Các anh con hỏi hoài:
- Bao giờ sinh em bé?
Cả nhà mong con thế
Con chả biết được đâu
Mẹ ghi lại để sau
Lớn lên rồi con đọc
1-1975

Monday, 29 September 2014

Nhật ký của con: Những ngày Dế ốm (10/09 - 30/09/2014)


Mấy hôm vừa rồi bố trách mẹ không viết nhật ký cho con. Mẹ cũng sực nghĩ ra ừ nhỉ, lâu lắm rồi không viết lách gì. Nếu giờ mẹ không ghi lại những khoảnh khắc của con, sau này mẹ sẽ tiếc lắm.

Những ngày vừa rồi con ốm, con viêm phổi, ho nhiều, hà ít nhiều, ăn ít đi, mệt mỏi hơn và hay nôn trớ hơn. Chuyện đi viên của con có lẽ phải viết riêng 1 bài. Từ bé đến giờ mẹ chẳng bao giờ nằm viện, ấy vậy mà từ khi có con trong bụng đến giờ đã nằm viện cùng con 2 lần.

Từ hôm con được về nhà, cả nhà cũng đỡ vất vả hơn. Ông bà nội không phải đi đi lại lại vào viện thăm con, mang quần áo sạch đến và mang quần áo bẩn về. Bố không phải tất tả từ cơ quan vào bệnh viên rồi lại về nhà, thậm chí có hôm gần 10h tối bố còn chưa ăn cơm, từ sáng chỉ được 1 bát bún vào bụng. Ông bà ngoại không phải cơm nước mang vào cho mẹ và bà Tâm hàng ngày.

Con được về nhà, cả nhà phấn khởi lắm. Dù bác Hương y tá cứ khăng khăng là con phải ở lại bệnh viên tiêm đến tận thứ 2 nhưng bác sĩ Thảo đã bảo là con được về. Bác sĩ dặn mẹ thuốc men để cả nhà cho con về, không phải ở lại bệnh viên, không phải tiêm nhiều, đỡ nguy cơ lây chéo. Mẹ vừa mừng, vừa lo nhưng thật tâm mẹ tin là con có thể về được.

Về đến nhà tuy không phải tiêm nhưng vẫn phải uống kháng sinh, thuốc ho và các loại thuốc hỗ trợ hô hấp, tiêu hóa, đề kháng khác chưa kể khí dung. Mỗi ngày ngủ dậy, mẹ lại loay hoay với bao nhiêu thứ thuốc men của con vừa hi vọng, vừa thương con. Con trai mẹ không thích uống thuốc. Mẹ cứ đưa thìa thuốc vào miệng là con quay đi luôn. Con thấy vị nó không ngon là sẽ không uống đâu. Mẹ và bà chẳng còn cách nào khác đành phải bế ngang con, đè ngửa ra cho thuốc vào miệng, lúc đầu là bằng xilanh, sau là bằng thìa. Con giẫy dụa, con đạp chân, con rướn người, con khóc, con gào, mặt con đỏ lựng lên. Mẹ cứng tay đè con ra mà thương con quá. Sao con bé vậy mà phải uống biết bao nhiêu thuốc vào người. Nhiều lúc đến giờ uống thuốc, thấy con đang ngồi chơi ngoan, cười tíu tít, mẹ lại xót xa, bây giờ lại đè con ra uống thuốc, lại khóc biết bao nhiêu đây. Thương lắm con trai à.

Có những đợt con phải uống nhiều thuốc, cứ một lát lại phải đè con ra uống thuốc. Mẹ nhớ nhất đợt đầu cho con uống Zinnat, thuốc bột hòa vào nước dù có mùi thơm nhưng vị rất đắng. Mẹ xúc thìa đầu tiên con đã khóc òa lên và giẫy mạnh. Con ghét Zinnat lắm, ghét đến độ mấy hôm đó con "ghét" lây cả mẹ, nhìn thấy mẹ là quay đi không theo. Giờ con thành thói quen, cứ bế ngửa ra là khóc vì biết là phải uống thuốc, thành ra bây giờ cho con ăn sữa cũng không bế nằm được nữa, phải đưa bình sữa vào miệng khi con ngồi, khi con biết chắc là uống sữa chứ không phải uống thuốc thì mới bế ngả con ra từ từ. Cũng may là gần đây con cũng đã đỡ "ghét" mẹ hơn, nên dù bị đè ra uống thuốc xong con vẫn để cho mẹ bế.

Mẹ có cảm giác nhận thức của con ngày càng phát triển hơn. Hồi đầu cho con uống thuốc, con đang cười toét miệng mẹ đổ thuốc vào mới khóc. Sau đó, con tiến bộ hơn, thấy bế ngửa ra là biết uống thuốc nên đã khóc dù chưa uống giọt thuốc nào. Đến giờ con tinh hơn nữa, thấy mẹ cầm thìa đưa gần vào miệng, hoặc thấy mẹ đột nhiên nhìn con cười "gian gian" là con đã mếu rồi.

Có một điều động viên mẹ là lúc uống thuốc con khóc và giẫy dụa thế, nhưng sau khi uống xong, lau mặt và cho con đứng dậy, bố/ông/bà bế con, con lại cười, lại líu lo "ê ê". Con không khóc dai, không hờn dỗn, đấy là điều mà mẹ phấn khởi. Mỗi lần bắt con uống thuốc, mẹ xót ruột lắm, mà chắc chắn là cả bố và ông bà đều thấy vậy. Nhìn con dùng mọi cách để không phải uống thuốc, quay nghiên đầu, đạp chân, ngậm miệng, phun phì phì...mà thương con quá. Hi vọng những cảm giác khó chịu ấy sẽ không tồn tại lâu.

Cứ sau mỗi đợt uống gần hết thuốc, mẹ lại khấp khởi hi vọng, hi vọng rằng chỉ phải uống nốt lần ngày thôi, hết ngày hôm nay thôi là con không phải uống thuốc nữa, con sẽ khỏi, bác sĩ sẽ bảo là con bình thường rồi. Nhưng hết lần này đến lần khác, cứ mỗi lần đi khám là lại 1 đơn thuốc với đủ loại. Đợt vừa rồi con đã phải tiêm và uống 4 loại kháng sinh khác nhau, đều là kháng sinh mạnh cả, đấy là mẹ đã làm trái ý bác sĩ 2 lần bỏ kháng sinh của con vì nghĩ rằng không cần thiết. Con bé bỏng như vậy mà sao uống nhiều thuốc quá Dế ơi. Đến bây giờ, dù đã dừng kháng sinh nhưng con vẫn chưa hết ho, vẫn nôn trớ và có nguy cơ bị hen phế quản. Mẹ vẫn tiếp tục cho con uống thuốc và khí dung, hi vọng con sẽ khỏi. Bác sĩ nói là nếu con bị viêm phế quản co thắt thêm 1 lần nữa trong vòng 6 tháng thì nghĩa con bị hen, và sẽ phải điều trị theo hướng hen phê quản. Khả năng này rất cao vì mẹ có cơ địa dị ứng. Mẹ không muốn con bị hen, mẹ không muốn nhìn con khổ sở với những cơn ho, những cơn co thắt khó thở đâu, con đáng yêu vậy kia mà.

Những ngày này con đã khá hơn (trộm vía!). Con cười đùa, con chuyện trò ê a. Từ hồi 7 tháng con đã bắt đầu nói chuyện với cả nhà bằng những từ "ê ê" rất dễ thương. Mỗi lần mẹ hoặc ai đó trong nhà nói "ê ê", là con lại chuyện theo và "ê ê" lại. Mẹ thay đổi sắc độ, thỉnh thoảng "ề ê", con cũng "ề ê" theo. Thậm chí có lần mẹ nói 1 tràng dài "ê ề ê ề", con cũng lặp lại như vậy. Vậy là con yêu đã bắt đầu có cảm nhận về thanh bằng và thanh trắc rồi đấy.

Khoảng hơn 1 tuần nay, con đã bắt đầu phát âm được từ "pà". Bố mẹ hay dậy con nói "a...bà" và "e....mẹ" và con đã bắt đầu bằng âm "pà pà". Vì con chưa đưa được âm vào cổ mà chỉ bật ra từ môi nên âm "bà" trở thành "pà", yêu quá là yêu. Bố mẹ lại dậy con "bà ơi", "bà ơi bà", thế là con cũng líu lo theo "pà ơ" "pà pà", thỉnh thoảng lẫn trong tiếng "pà" là tiếng "bà" mà mẹ mong đợi.

Con trai thích nói lắm, đang nằm chơi mà ai đó nói chuyện với con là con bắt chuyện ngay, con "ê ê" hoặc "pà pà" và giờ đã có ngữ điệu rồi nhé. Khi bố hay mẹ dậy con tập nói, con nhìn miệng bố mẹ rất chăm chú. Chắc là con đang tập trung để bắt chước đây. Nhìn con bi bô những âm đầu tiên mẹ yêu quá Dế ạ.

Khoảng 1 tháng trở lại đây con còn thích thú khi nghe người lớn giả tiếng động vật nữa. Bố mẹ mua cho con 1 quyển sách ảnh hình các con vật. Mẹ giở hình con mèo và nói "meo meo", con chó "gâu gâu", con chuột "chít chít", con vịt "quạc quạc", con gà trống "ò ó o", con gà con "chiếp chiếp", con nhìn theo rất thích thú và cười tít mắt. Con thích nhất là ảnh con mèo, mỗi lần bố cầm quyển sách, giở trang con mèo đưa ra trước mặt con là con cười toét miệng. Khi giở đến những con vật khác thì con chăm chú nhìn và khi bố mẹ giả tiếng các loài vật thì con lại cười thích chí. Con thích tiếng "meo meo", "chít chít", "chiếp chiếp' thế nên mẹ hay dỗ con bằng cách kể cho con nghe truyện Con chuột-con mèo-con chó và con sư tử - câu chuyện mẹ tự nghĩ ra. Sau đây là một phiên bản của câu chuyện

Có một con chuột chui vào nhà và thấy chĩnh gạo, chuột sướng quá kêu "chít chít, chít chít". Bỗng đâu con mèo xuất hiện và quát "Meo meo, ai cho ngươi lấy gạo của nhà ta". Chuột sợ quá kêu "chít chít" giọng run rẩy và chạy mất. Lúc đó mèo sướng quá cười khà khà và kêu "meo meo" rất hãnh diện. Chó nghe thấy ồn ào chạy vào, trừng mắt với mèo "gâu gâu, sao nửa đêm người còn cứ meo meo thế hả". Mèo sợ quá xanh lét mặt kêu "meo meo" và chạy về ổ. Chó thích chí "gâu gâu" đúng lúc sư tử đi qua. Sư tử gầm lên " gru gru nhà người trêu gì ta thế hả". Chó vội vàng giải thích "gâu gâu em có nói gì bác đâu ạ" rồi cúp đuôi về chuồng. Sư tử lại gầm lên "gru" sung sướng thể hiện sức mạnh của mình "ở đây ta là nhất". Bỗng đâu một chút chuột đi ngang quá cắn đuôi sư tử. Sư tử giật thót mình, sợ quá bỏ chạy. Vậy là lũ chuột lại nhao nhao nhẩy vào chĩnh gạo. Và rồi mèo lại xuất hiên.....

Đấy, câu chuyện của mẹ chỉ có thế thôi, cứ meo meo, gâu gâu lại gừ gừ, ấy thế mà con trai cứ tròn xoe mắt lắng nghe, yêu lắm. Hôm qua 25/09, trong lúc "bày trò" cho con ngồi yên khí dung, bố và con đã cùng khám phá một trò chơi mới. Khi bố cúi gần xuống mặt con, con đưa tay lên nắm tóc bố, bố kêu "meo meo". Con thích quá cười tít rồi lại đưa tay lên nắm tóc bố. Bố kêu "gâu gâu", con lại cười khoái chí rồi lại đưa tay lên sờ tóc bố. Mỗi lần như vậy, bố giả tiếng một con vật khác nhau và con rất thích thú. Bố bảo "vậy là con trai đã biết chơi trò chơi rồi đấy" Nhìn hai bố con chơi mới yêu làm sao. Mà nói đến chuyện này mẹ mới kể, là con trai thích bố lắm nhé, thích bố hơn cả mẹ làm mẹ "ghen" lắm. Bố mẹ chuẩn bị đi làm, đang dứng nói chuyện với bà nội con. Thấy bố con quay đi ra cửa là con "ê ê" với theo đòi bố mặt mếu máo. Đến lúc mẹ đi làm, chào con đàng hoàng thì con chẳng buồn "níu kéo". Lúc bố mẹ về cũng thế. Con nhìn tháy mẹ, cười tươi lắm, miệng rất xinh nhưng thấy bố là hét tướng lên "á á" và chân tay khua rối rít điệu bộ mừng rỡ vô cùng. Ôi mẹ nhìn mà phát thèm. Không chỉ lúc bố đi làm về, mà bất cứ khi đang làm gì bỗng con nhìn thấy bố là con cười thành tiếng, rất giòn và rất tươi trong khi với những người khác con chỉ cười thôi, không hét hò. Con biết theo rồi, nhoài người ra giang hai tay để bố bế. Bố nâng con lên, chuyện trò khiến con cười khanh khách. Giá như có cái camera để quay lại tất cả quãng thời gian ấy nhỉ, hai người đàn ông của mẹ chơi với nhau, mẹ yêu vô cùng ấy. Chỉ có lúc đi ngủ, khi con nhắm mắt gục đầu trên vai mẹ, và bắt đầu chìm vào giấc ngủ là con đòi mẹ chứ không đòi bố thôi. Lúc đó chắc con không nhận mặt nữa mà nhận mùi, quen mùi của mẹ hay ru con ngủ khi đêm xuống. Ông bà vẫn hay bảo là buổi tối các em bé hay đòi mẹ đấy. Em Pô và em Pi có đợt ở nhà mình, tầm 7-8h tối mà bố mẹ các em chưa đón là các em cứ đòi. Pô thì cư đòi xuống cầu thang về nhà còn Pi lúc trước chơi rõ ngoan nhưng lúc sau cứ ậm ạch nhớ mẹ. Trẻ con mà vắng bố mẹ thì thương lắm. Bố mẹ đi làm cũng nhớ con trai lắm Dế ạ. Màn hình máy tính ở CQ của mẹ là ảnh con, cứ 30 phút lại đổi sang ảnh khác, thế là cứ nhìn màn hình máy tính mẹ lại thấy con trai, lúc thì đang cười, lúc thì đang mút tay, lúc lại đang trầm ngâm suy tư gì đó. Còn bố thì để hình nền điện thoại là hình con, rồi bố nhắn cho mẹ thế này này "Anh nhớ bạn Dế quá yêu ạ". Chắc con cũng nhớ bố mẹ hay sao ấy, vì thấy bố mẹ về là con phấn khích và vui vẻ lắm mà.

Từ hồi 6 tháng con đã bắt đầu biết lạ và biết quen rồi. Trước đây ai bế con cũng được nhưng bây giờ ai bế con là thỉnh thoảng con ngẩng mặt lên nhìn, nếu thấy là người quen thì con cười, hoặc yên tâm cho bế, nếu thấy mặt lạ thì con cứ nhìn mãi, nhìn rất lâu sau đó khóc òa. Có lần cô Minh đang chơi với con, con đang cười tít mắt bỗng dừng lại nhìn cô rồi òa khóc. Hay như bà Tâm cũng vậy, hồi bà mới đến nhà mình, bà bế con cho cả nhà ăn cơm, con đang vui vẻ bỗng nhiên nhìn bà rồi khóc. Cũng phải mất một thời gian con mới quen và không khóc khi bà Tâm bế nữa. Hôm cậu Linh và dì Nhím đến chơi với con, con để yên cho dì Nhím bế. Đến lúc cậu Linh giơ tay ra để bế con, con cứ nhìn cậu chằm chằm, nhìn rất lâu và rồi...quay đi. Dì Nhím cứ buồn cười mãi. Hôm trước chú Kiên cô Hằng đến chơi, chú Kiên bế con và làm đủ các biểu cảm khuôn mặt. Con cứ nhìn chú chăm chăm, vừa lạ lẫm trước cái nhíu mày của chú, vừa tò mò rồi con bắt đầu nhăn mặt muốn khóc.

Những ngày này khi con ngồi tương đối vững rồi thì sở thích của con lại không phải là ngồi nữa, con đã bắt đầu muốn vịn để đứng lên. Có lúc thì con vịn lên chân bố, chân mẹ để đứng lên, có lúc thì con vịn tay bà để đứng lên. Khi đứng được rồi thì con thích thú lắm. Có lần khi đang ngồi trên giường, con cố gắng vịn vào cái gối để đứng dậy và thế là cái gối trượt đi, con nằm xoài ra giường, cong cái mông xinh lên, đến là buồn cười. Ai cũng bảo là sau này con sẽ nghịch lắm, vì cứ luôn tay luôn chân, chả lúc nào ngồi yên cả. Bố bế con thì con co cả 2 chân leo từ bụng bố lên ngực bố. Ông bà bế con thì con hết nhìn trước con lại ngó sau, lúc quay trái, lúc quay phải rõ là nhanh. Hồi con 3 tháng, mẹ đưa con ra ngoài hiên tắm nắng, chỉ cho con cái cây và hát bài "Cái cây xanh xanh" cho con nghe và đưa tay con chạm vào cái lá, con còn rụt rè lắm. Ấy thế mà bây giờ cứ ra ngoài hiên, đến gần cái cây thôi là loáng một cái con vặt ngay một nắm lá. Nhiều lúc con vặt lá nhanh đến độ mẹ không kịp giữ tay lại, lúc vào nhà cậy nắm tay của con đã thấy ra bao nhiêu là lá cây rồi. Mẹ bế con đứng trên giường, chân con nhún nhún, nhẩy nhẩy rồi nhìn thấy cái gì đó hấp dẫn là con lao ngay về phía đồ vật đó, chẳng cần biết là sẽ bị ngã hay thế nào thành ra nhiều lúc đầu con chúi xuống giường, mông thì chổng lên trông thật là ngộ nghĩnh.

Mẹ chẳng hiểu vì sao mà con với em Pi em Pô đều thích đồ công nghệ lắm. Em Pô thì nghiện ipad và hầu như cứ phải mở ipad mới chịu ăn cháo. Mà cứ có ipad vào thì quên cả xung quanh, cứ ABC với ABC thôi, chẳng thiết tha gì khác nữa. Con cũng vậy. Từ hồi còn bé xíu, con đã tròn xoe mắt nhìn TV rồi thành ra mẹ không dám xem TV nhiều. Có hôm bố bật TV, mẹ bế con, thấy con cứ nhìn theo TV mẹ xoay con sang hướng khác, con lại xoay đầu về phía TV, mẹ lại đổi hướng, con lại xoay đầu, cứ liên tục như thế làm bố mẹ buồn cười quá. Con nhìn thấy điện thoại hay ipad cũng vậy, cứ sáng mắt lên đòi thôi. Nhiều lúc con nhìn điện thoại của mẹ chăm chú lắm, thấy vậy mẹ tắt đi cất sang bên cạnh là con với theo đòi. Thật lạ là không hiểu sao những đồ công nghệ ấy lại hấp dẫn trẻ em đến vậy trong khi con có bao nhiêu là đồ chơi xung quanh....