Showing posts with label clips. Show all posts
Showing posts with label clips. Show all posts

Wednesday, 28 June 2017

Tuổi 30

Tuổi 30 giống tuổi 20 ở chỗ vẫn còn ngây thơ, vẫn còn tin vào những điều tốt, vẫn ít va vấp với cuộc đời. Nhưng tuổi 30 khác cái tuổi đôi mươi nhiều lắm rồi...

Tuổi 20 chỉ phải lo cho bản thân, làm việc theo sở thích, dành nhiều thời gian cho những chuyện tình tang của mình và mấy đứa bạn thân. Tuổi 30 nhiều trách nhiệm hơn, trách nhiệm với gia đình, với bản thân, với công việc. Hai đứa con, giờ là cả một đòi hỏi lớn về thời gian, về sự chăm sóc và cả tiền bạc nữa. Trách nhiệm với bố mẹ hai bên khi các ông bà ngày một già yếu hơn. Trách nhiệm với chồng, với bản thân... Gánh nặng dường như nhiều hơn, lo toan dường như nhiều hơn. Cái hạnh phúc tuổi này cũng khác với ngày xưa nhiều lắm. Nếu ngày xưa, những chuyện tình củm, yêu đương này nọ rất thú vị và hấp dẫn thì giờ nghĩ đến yêu đương lại đâm ngại, những chuyện tình cảm ở tuổi ẩm ương của mấy em đồng nghiệp không còn làm mình hứng thú. Giờ đây, mối quan tâm dành nhiều cho việc chăm sóc con cái, cho con ăn ra sao, dạy con thế nào, con ốm thì phải làm gì...Hàng trăm thứ cần quan tâm, nên những chuyện lãng mạn thủa mới biết yêu tưởng chừng như xa xỉ và hơi thiếu thực tế. Niềm vui bây giờ được tính bằng nụ cười của các con, sự tiến bộ của các con, những tiếng gọi "mẹ ơi" lảnh lót...

Tuổi 20 chỉ nghĩ mình muốn làm gì, công việc nào thì khó/dễ, làm ở đâu lương cao. Tuổi 30 phải cân nhắc nhiều hơn, công việc gì thì thuận tiện đi làm, đưa đón con cái, công việc gì có nhiều thời gian cho gia đình, công việc gì ổn định...Tuổi 30 ít tham lam hơn, ngại nhảy việc hơn và cũng bình tĩnh hơn. Tuổi 30 hiểu mình muốn gì hơn,nhưng lại khó thực hiện hơn.

Tuổi 20 thích đi du lịch, và muốn là có thể xách ba lô lên và đi. Tuổi 30 muốn đi chơi phải tính toán đủ thứ xem đi đâu phù hợp cho sức khỏe của con, đi đâu vừa túi tiền cả gia đình... Tuổi 20 hạnh phúc là của riêng mình, tuổi 30 thấy hạnh phúc của mình nằm trong hạnh phúc của mọi người.

Tuổi 20 mơ mộng, cả tin và nhìn thế giới nhiều màu hồng rực rỡ. Tuổi 30 trầm lắng hơn, thực tế hơn và nhiều màu xám hơn. Niềm tin ít hơn và những quan niệm về giá trị cũng thay đổi. Ngày xưa tin rằng mình sẽ có một gia đình hạnh phúc, sẽ yêu thương nhau đến đầu bạc răng long. Giờ đây hiểu rằng hạnh phúc lứa đôi mong manh như quả cầu pha lê, rất dễ vỡ, có thể đến, có thể đi và khó tồn tại mãi mãi. Ngày xưa nghĩ rằng hai người hợp nhau, yêu nhau ắt sẽ hạnh phúc, giờ thì hiểu rằng hợp nhau, yêu nhau là chưa đủ, hạnh phúc không tự nhiên đến mà cần phải dành thời gian cho nhau và theo thời gian cần phải gìn giữ và làm mới cái tình yêu ấy nữa. Tuổi 30

Tuổi 20 quan niệm tiền là tiền và muốn có nhiều tiền. Tuổi 30 vẫn muốn có nhiều tiền, nhưng sợ hãi bởi nhận ra đồng tiền có ma lực ghê gớm. Tiền bây giờ trở thành thước đo của quá nhiều thứ. Tiền làm méo mó các mối quan hệ, tiền làm đổi trắng thay đen. Tuổi 30 biết sợ tiền, biết sợ những đen tối nó có thể mang đến và tuổi 30 hiểu rằng, tiền không phải là giá trị của cuộc sống. Tuổi 30 nhận rõ ràng rằng, tiền không mang lại hạnh phúc.

Tuổi 20 lọ mọ nghe ngóng trái tim mình xem thế nào là yêu. Tuổi 30 hiểu được tình yêu là gì và cũng hiểu ra Tình yêu không hoàn hảo, không dễ dàng và khó vĩnh cửu như những câu chuyện cổ tích. Thì đấy, ngay cả như đôi tác giả "Ba ngọn nến lung linh" với những ca từ tuyệt mỹ còn có thể li dị thì phải chăng điều gì cũng có thể xảy ra?

Tuổi 20 yêu bản thân mình hơn tất cả, có đôi chút ích kỉ của tuổi trẻ. Tuôi 30 yêu một cách vị tha như cách của một người mẹ, có đôi khi phải học cách cho qua những điều cần cho qua.

Tuổi 20 nghĩ đến trẻ con thì chỉ biết véo má, biết trêu gẹo. Tuổi 30 nghĩ đến trẻ con là nghĩ đến niềm yêu thương vô bờ, những tiếng bi bô, những đêm mất ngủ, và cả những yêu thương mà nó mang lại. Tuổi 20 thấy học kiến thức thật khó, đọc giáo trình và đi nghe giảng thật ngại. Tuổi 30 nhận ra việc khó nhất là làm cha mẹ, và rủi thay, không có trường lớp nào dậy cái này. Ta phải tự học, tự lớn để đồng hành cùng con cái.

Tuổi 20  nghĩ mình lớn rồi, tuổi 30 lại thấy mình còn quá non trẻ, còn rất nhiều thứ phải học,

Tuổi 20 tưởng như chuyện gì cũng có thể chia sẻ được, vài cú điện thoai, vài cốc cà phê là san bớt được nỗi niềm với tụi bạn. Tuổi 30 thì thấy khó khăn hơn, có những điều không biết nói cùng ai, có những cảm xúc chỉ có thời gian giúp giải tỏa, có nhiều khi chỉ có ta với nồng nàn.

Nhớ câu thơ ngày xưa yêu thích "Tuổi 17 còn khờ dại lắm/ Hạnh phúc vẹn nguyên giữa cuộc đời thường". Thực ra, đến 30 tuổi cũng vẫn còn dại khờ thế này và vẫn đang cố gắng gìn giữ cho cái hạnh phúc của cuộc đời này theo một cách không hoàn hảo...

Tuổi 30 hay quên hơn ngày xưa, định viết tiếp nhưng quên mất rồi :D

P/s: Hai ngày sau khi viết bài này thì nhận được cái clip về tuổi 30 này trên FB, rất nhiều suy nghĩ giống mình. Lưu lại để đọc lúc 40 😆😆😆😆😆

(Source: https://www.youtube.com/watch?v=4t4g_hBXZfo&feature=youtu.be)

Friday, 11 October 2013

Nhật ký của mẹ: Tuần thứ 20 (06 -12/10/2013)


19w1d: Hôm qua bố chở mẹ con mình đi khám định kỳ. Bác sĩ bảo con mạnh khỏe, nặng 302g rồi. Bố mẹ mừng lắm. Chỉ có điều là mẹ bị thiếu máu nhẹ cần bổ sung thêm sắt, mà mẹ đang nghiên cứu các cách bổ sung sắt vẫn chưa có cách nào hiệu quả cả.

Dế của bố mẹ sướng lắm nhé, hôm qua đi khám lại được hãng sữa tặng cho hộp sữa và cả dầu tắm cho em bé nữa. Mẹ sẽ chịu khó uống sữa để con lớn khỏe mạnh. Sau này con ra đời con sẽ cao lớn giống bố.

Sau khi đi khám cả nhà mình về Chèm với bà nội vì ông nội về quê ăn cưới. Bố con nói chuyện không khéo làm bà nội giận rồi. Thực ra bố rất thương ông bà nội, chỉ mong ông bà nội có thời gian nghỉ ngơi cho bớt vất vả nhưng lại làm bà giận. Mấy hôm nay bà chả nói chuyện gì với bố mẹ cả, bố mẹ buồn lắm. Hi vọng bà sẽ nhanh hết giận, con nhỉ.

Tối nay cô Minh đưa em Pô vào chơi với cả nhà mình. Em Pô bi bô "bà ngoại" "bác Bình" "bác Thu" yêu lắm í. Sau này con ra đời sẽ kém em Pô 2 tuổi, nhưng con vẫn là anh đấy, nên phải ra dáng vào nhé. Sau khi Pô đến chơi thì bà nội vui vẻ trở lại và hết giận bố mẹ rồi. Tối bà lại ngồi kể chuyện cho mẹ con mình nghe về họ hàng, về quê quán. Thế là bà đã vui trở lại rồi đấy. Nhưng bà vẫn bị đau zona thần kinh chưa khỏi, con có thương bà không?

19w2d: Hôm nay là một ngày thật tuyệt vời. Mẹ đang ngồi vào điểm rất chăm chú thì bỗng mẹ thấy "bụp" một tiếng trong bụng. Mẹ đang băn khoăn tự hỏi đấy là tiếng gì đó trong dạ dày hay là tiếng của Dế thì mẹ lại nghe thêm 2 tiếng "bụp" "bụp" như thế nữa. Cảm giác đúng như mọi người miêu tả, như là con tôm nhảy trong bụng í. Ôi thế đúng là con mẹ biết máy rồi. Mẹ cảm thấy hạnh phúc lắm í. Mẹ nhắn tin ngay cho bố con, bố con sướng lắm. Bố khen dế giỏi đấy. Mẹ thấy sách báo viết là từ tuần 16 đến tuần 22 là có thể cảm nhận được em bé máy rồi, thế là đúng thời điểm sang đến tuần 20 thì con máy, mẹ hạnh phúc lắm. Giờ mẹ có thể cảm nhận được con đang rất gần, ở trong bụng mẹ, di chuyển và chơi đùa trong đấy. Mẹ đọc sách và thấy có vẻ như con đã có thể cử động tay chân, mút tay và thậm chí chạm tay vào cơ thể và bắt đầu cảm nhận rồi. Thật là thú vị con yêu nhỉ. Mẹ mong con lớn và khỏe từng ngày.

Mẹ gọi điện khoe với bà nôi và bà ngoại, các bà mừng lắm, sau này con biết đạp nữa thì sẽ càng thú vị, con nhỉ.

19w4d: Hôm qua Dế đi họp phòng, hôm nay Dế lại đi họp tuyển sinh với mẹ, Dế phát biểu hăng hái lắm. Con giỏi quá. Thỉnh thoảng trong buổi họp mẹ thấy con máy "bụp bụp", chắc là con cũng đồng ý với ý kiến của mẹ chăng? Bố khen là con trai bố oách quá. Sau này con sẽ thích làm nghề gì nhỉ? Có thích đi họp hành thế này không?

19w5d: Hôm nay dễ lại chễm chệ đi dạy cùng với mẹ. Bố chở hai mẹ con đến lớp. Con lại ngoan ngoãn nằm trong bụng mẹ không cựa quậy gì, hay là mẹ mải giảng bài nên không nhận ra chăng. Lúc mẹ dạy xong, mẹ lại thấy Dế "bụp bụp", mẹ yêu lắm. Thỉnh thoảng đang làm gì đó, thấy được cảm nhận của con, mẹ yên tâm và vui lắm. Đi dạy xong thì bố đón mẹ con mình đi ăn trưa với các bác cơ quan bố. Trưa nay mẹ ăn được khá nhiều, hi vọng con ở trong đó cũng ăn uống đầy đủ. Các bác cơ quan bố vui tính lắm, khi nào Dế lớn, bố sẽ bế con lên cơ quan bố chơi nhé. Hôm nay cũng là ngày bố chuyển công tác sang đơn vị khác đấy, mẹ con mình đều hi vọng là bố làm ở nơi mới sẽ thật thoải mái và phù hợp, con nhỉ.

Tối nay mẹ con mình sang ăn cơm với bà ngoại. Ông ngoại đi công tác từ đầu tuần nên bà ở nhà có một mình. Mẹ thương bà lắm nhưng chẳng làm thế nào được. Sau này Dế ra đời bố mẹ sẽ dẫn con sang chơi và thăm ông bà nhé, con sẽ ngoan và biết thương ông bà nhiều nhiều nhé. Mấy hôm nay mẹ bị ho, mẹ cứ nghĩ là do nằm quạt nhưng bà ngoại bảo mẹ đấy là "ho mọc tóc". Chẳng biết ở trong đó con có mọc tóc thật không nhỉ? Sau này tóc con sẽ thế nào nhỉ, mẹ chưa hình dung ra khuôn mặt Dế yêu của bố mẹ, nhưng mẹ biết chắc là con sẽ là một cậu bé rất đáng yêu. 

Tối nay lúc đi tắm mẹ vén áo lên mới ngỡ ngàng vì bụng mẹ đang to lên rất nhanh. Mẹ buồn cười quá, cái bụng cứ tròn xoe, rồi to dần lên mỗi tuần. Mẹ thấy vui vui vì nghĩ là Dế đang lớn nhanh và cũng cần nhiều chỗ hơn để nằm cho thoải mái. Ở bên trong cái bung căng tròn là Dế đang làm gì nhỉ? Mẹ bảo với bố, bố cười cười và xoa bụng, con có cảm nhận được không hả con yêu?

19w6d: Hôm nay bố gọi điện bảo là sẽ chở mẹ con mình đi chơi và xem phim, mẹ thấy con phấn khởi nên con lại "bụp bụp" thì phải. Hình như cứ nghe bố nói chuyện là con vui hay sao ấy. Nhưng hôm nay là quốc tang bác Võ Nguyên Giáp nên các rạp chiếu phim dừng không chiếu, thành ra bố mẹ đổi kế hoạch là sẽ đi bộ đi dạo để cho Dế tập thể dục. Con có thích không?

Mẹ ghi lại một clip thú vị về 2 bạn nọ đá nhau trong bụng mẹ nhé http://afamily.vn/me-va-be/clip-cap-sinh-doi-da-nhau-trong-bung-me-20121204034515351.chn

Monday, 23 September 2013

Nhật ký của mẹ: Tuần thứ 18 (22 - 28/09/2013)


17w1d - 22/9/2013: Hôm nay bố mẹ ra lấy kết quả xét nghiệm Triple Test, trộm vía các nguy cơ đều thấp, mẹ hi vọng con sẽ ra đời bình an, khỏe mạnh. Hôm nay cũng là sinh nhật cô Minh, bố mẹ đến chơi và tặng quà sinh nhật. Cô Minh ở viện trông em Pi suốt, chỉ có buổi tối là tranh thủ về ăn cơm tắm giặt thôi. Đúng là có nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Ở cơ quan mẹ, các anh chị bé cũng bị ốm nhiều làm các bố các mẹ lo lắng lắm. Ếch và Kem sau này ăn uống ngoan, ngủ ngoan để khỏe mạnh ít ốm, bố mẹ cho đi chơi nhé.

17w2d: Hôm vừa rồi mẹ đọc thông tin thì người ta bảo thời gian này có bầu hay bị nằm mơ lắm, mà mẹ thấy đúng thế thật. Mấy hôm vừa rồi mẹ đều nằm mơ, toàn những giấc mơ lộn xộn buồn cười lắm. Hôm qua mẹ nằm mơ thấy dì Nhím, cậu Tùng, cậu Quang, cậu Linh của con cùng với mẹ đi học cấp 2 ở trường Nguyễn Trường Tộ. Khi hết giờ học, mẹ tìm mãi không thấy xe của mình ở đâu, nên lo lắng lắm, me đi tìm và lạc hun hút xuống đường hầm nào đó...Sau đó mẹ tỉnh dậy và lại chìm vào một giấc mơ khác... Liệu con ở trong đó có đang nằm mơ điều gì không nhỉ?

Hôm nay dì Nhím bảo mẹ là lúc vào H&M chỉ muốn mua hết đồ trẻ em về cho con đấy. Con ở trong đấy ngoan, mau ăn chóng lớn rồi ra đời dì mua nhiều quà cho con nhé.

17w3d: Hôm nay tình cờ mẹ tìm thấy quyển luận văn Thạc sỹ mà trường UEA gửi về cho mẹ. Nhìn những dòng chữ do chính mình làm ra, chính mình nghiên cứu mẹ thấy tự hào lắm, nhưng cũng thấy buồn lắm. Nơi mẹ đang làm là một cơ sở giáo dục, và mẹ cũng đang giảng dậy, vậy mà mẹ chẳng có ý tưởng đọc thêm tài liệu hay trau dồi thêm kiến thức, làm sao có thể trở thành một nhà giáo giỏi đây chứ đừng nói đến việc làm tiến sỹ. Đúng là việc học tập cần có một môi trường. Ngày mẹ làm Thạc sỹ bên kia, cũng vất vả khổ sở mới xong được luận văn, nhưng mọi thứ diễn ra một cách rất tự nhiên, bình thừong và mẹ tự đánh giá luận văn của mình không phải loại quá xuất sắc. Vậy mà giờ đây, khi mở những trang viết ngày xưa ra, mẹ không tin nổi mình làm được như thế, mẹ không hiểu chính những dòng chữ mẹ đã viết ra, mẹ đã quên biết bao nhiêu điều ngày xưa mẹ tích lũy được... Bố con cũng đầy những thành tích đáng tự hào, tấm bằng TS có được một cách thực lực, chỉ tiếc là về VN điều kiện không cho phép bố con phát triển nghiên cứu nhiều hơn. Bố mẹ hi vọng sau này con có những ước mơ của riêng mình và con sẽ tìm cách biến chân trời ước mơ của con thành hiện thực.

Mấy ngày nay mẹ hay xem clip tranh cát, có một vài clip rất hay và xúc động, mẹ gửi tặng con yêu nhé.

Friday, 3 September 2010

1 năm. Và Hà Nôi. Và nhớ...

dĐịnh viết một cái note dài thật dài về những gì đã và chưa làm được trong một năm qua, những gì mình thấy mình giống và khác, những gì mình thay đổi và những gì vẫn giữ nguyên...nhưng câu chữ chưa đến...

Ngồi đọc báo về không khí 2/9, và tình cờ nghe giọng hát của Hồng Nhung cất lên thật cao, thật thanh "Em vẫn đạp xe ra phố...Anh vẫn tìm âm thanh mới..." mà cứ mê mải...một cái gì như là nhớ lắm...

Thursday, 3 June 2010

Father and daughter


Vẫn với cảm xúc tình cảm cha con...Nhớ bố mẹ...Tự nhiên thích có con gái, thích nhìn trẻ con lúc mắt chúng long lanh, thích những câu hỏi "rõ khó trả lời", thích dạy bảo, thích ôm một em bé, thích nhìn trẻ con chạy nhảy chơi đùa..Và tự nhiên thấy mình nhận ra cảm xúc của những người làm bố, làm mẹ, khi nhìn con lớn từng ngày... Mượn một câu của Khủng long cha như thế này:

"Rồi con sẽ vào lớp 1, lớp 2...rồi con sẽ lớn lên và bước đi bằng đôi chân của mình. Cha sẽ đi cùng con nhưng theo chiều ngược lại. Nhưng dù có thế nào đi nữa, cha sẽ luôn ngoái đầu nhìn lại để được thấy con yêu..."


Những cánh buồm

_Hoàng Trung Thông_

Hai cha con bước đi trên cát
Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh
Bóng cha dài lênh khênh
Bóng con tròn chắc nịch,

Sau trận mưa đêm rả rích
Cát càng mịn, biển càng trong
Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng
Nghe con bước, lòng vui phơi phới.

Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi:
"Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước thấy trời,
Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?"

Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ:
"Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa,
Sẽ có cây, có cửa, có nhà
Vẫn là đất nước của ta
Ở nơi đó cha chưa hề đi đến."

Cha lại dắt con đi trên cát mịn,
Ánh nắng chảy đầy vai
Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời
Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ:
"Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé,
Để con đi!"

Lời của con hay tiếng sóng thầm thì
Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm
Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận
Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.

Đoạn clip yêu thích, nhưng lần nào xem xong cũng buồn...