Showing posts with label Hà Nội trong mắt tôi. Show all posts
Showing posts with label Hà Nội trong mắt tôi. Show all posts

Friday, 3 September 2010

1 năm. Và Hà Nôi. Và nhớ...

dĐịnh viết một cái note dài thật dài về những gì đã và chưa làm được trong một năm qua, những gì mình thấy mình giống và khác, những gì mình thay đổi và những gì vẫn giữ nguyên...nhưng câu chữ chưa đến...

Ngồi đọc báo về không khí 2/9, và tình cờ nghe giọng hát của Hồng Nhung cất lên thật cao, thật thanh "Em vẫn đạp xe ra phố...Anh vẫn tìm âm thanh mới..." mà cứ mê mải...một cái gì như là nhớ lắm...

Friday, 27 August 2010

Giải IG NOBEL cho ngành Xây Dựng

Đọc xong bài báo trên Tuần Việt Nam, tự nhiên nhận thấy cần một giải IG Nobel cho những đóng góp của ngành Xây dựng với dự án (mới được thay tên) "Khu dự trữ cho Trung tâm Hành chính quốc gia tại Ba Vì và tuyến đường Hồ Tây - Ba Vì". Giải thưởng vì:

Thứ nhất, Việt Nam là một trong số những nước can đảm nhất khi "hồn nhiên" xây dựng đồ án quy hoạch thủ đô mà dám lấn chiếm tới 66% diện tích đất trồng lúa, phung phí tài nguyên quốc gia và có thể đẩy đất nước từ một nước xuất khẩu gạo thứ 2 thế giới trở thành nước đứng trước nguy cơ về an ninh lương thực.
 
"Theo Hội Môi trường Xây dựng Việt Nam "Hiện nay diện tích nông nghiệp của Thủ đô là 189 nghìn ha, đất trồng lúa là  117 nghìn ha, thế mà Quy hoạch đến năm 2030 lấn chiếm tới 73,5% diện tích đất nông nghiệp và 66% diện tích đất trồng lúa. Theo đó, diện tích đất nông nghiệp chỉ còn bảo tồn 50 nghìn ha và đất trồng lúa chỉ còn 40 nghìn ha" 
 
"Tại các nước phát triển, các nhà quy hoạch chỉ được giao cho số đất được giới hạn, khống chế từ trước. Đất canh tác nông nghiệp không bao giờ được tùy tiện sử dụng cho đô thị, đây là nguyên tắc. Quỹ đất này, phải được Quốc hội thông qua, chấp thuận. Cao hơn, cần phải trưng cầu dân ý. Không thể giao quyền cho một vài cá nhân định đoạt một lượng đất khổng lồ như vậy"

Saturday, 29 May 2010

Hà Nội và tôi...

Càng đọc càng thấy nhiều tiêu cực và bức xúc, chán quá rồi những chuyện như thế.
Tìm về với Hà Nội...một Hà Nội không ngột ngạt bởi những chuyện tiêu cực...

(sưu tầm) 

Nhớ Hà Nội, một Hà Nội thật Hà Nội...chân phương những ngõ nhỏ mộc mạc, giản dị mà xao động lòng người. Nhớ Hà Nội có nắng bừng lấp lánh mặt nước hồ màu rau muống luộc, có cầu vồng rực rỡ những lần tưới cỏ ở quảng trường Ba Đình, có những hàng cây thẳng tắp trên đường Hùng Vương, và cả con đường Phan Đình Phùng mát rượi...

(sưu tầm) 

Lại nhớ Hà Nội với mùa hoa sưa trắng xóa một góc trời, loại hoa mà học sinh vẫn gọi đùa là hoa cơm nguội. Nhớ cả những gánh hàng hoa xuống phố...những bông hoa tươi tắn đủ khiến người đi đường dù vội vã cũng phải ngoái nhìn.
 
(sưu tầm) 


(photo by Phong Lan Trắng) 

Nhớ đường Thanh Niên những chiều hoàng hôn lộng gió. Nhớ cầu Long Biên nơi sầm sập người qua cứ rung lên từng nhịp trong ráng chiều... 

(photo by Toàn)

Nhớ phố cổ với những màu tường rêu phong năm tháng nơi cuối phố có gánh hàng của bà bánh cuốn nơi ven đường có một hàng xôi quen...
(sưu tầm)  

Nhớ một khoảnh khắc trầm tư ngồi quán nhỏ nhìn xuống phố. Nhớ một phút mát lành những chiều đứng trên cầu thả tóc bay trong gió. Nhớ cái lúc nghỉ ngơi ngồi ở Cung và ngắm nhìn cuộc sống....Hà Nội là đây, vẫn sống và vẫn đẹp mỗi ngày. 999 năm hay 1000 năm thì cũng vậy.

(sưu tầm)  

Nếu Hà Nội ban ngày ồn ào náo nhiệt, thì Hà Nội đêm lại thanh vắng tĩnh mịch, e ấp lạ kì nơi những con ngõ nhỏ...Nếu khẽ nghe, ta có thể nghe thấy tiếng bước chân của chính mình, tiếng trái tim mình hòa trong tiếng ve hè hay lan tỏa trong hương hoa sữa nồng nàn cuối thu...
(photo by Toàn)

Nhớ Hà Nội một sáng tinh mơ chui ra khỏi nhà và chạy ra công viên đón bình minh trong cái se se mát lạnh. Nhớ Hà Nội một trưa hè như đổ lửa lui cui chui vào hàng kem "tránh nóng". Nhớ Hà Nội một chiều đông ngồi trà đá Tràng Tiền đá lặng ngắm dòng người qua và nghĩ ngợi vẩn vơ đủ thứ. Nhớ tối Hà Nội lượn 2 vòng quanh hồ Gươm rồi vẫn xin lượn thêm vòng nữa, rồi cả lũ "giặc" kéo nhau vào một con ngõ nhỏ xíu trên phố Hàng Bồ ăn miến ngan.

(sưu tầm) 

Nhớ Hà Nội là nhớ người...




 và cả nhịp sống nơi đây...
 

(photo by Toàn)

(sưu tầm)

Hà Nội là như thế, không cần đá mới, không cần vôi mới. Trả lại Hà Nội như xưa đi. Chỉ cần Hà Nội cứ là Hà Nội thôi...
(sưu tầm)  

Tự nhiên nhớ một câu hát trong bài "Hà Nội và tôi": Những ngày tôi lang thang...tôi mới hiểu tâm hồn người Hà Nội...


Friday, 28 May 2010

A 40-billion-VND GAME!!

'Lát đá xanh hồ Gươm... thử đến thế thôi'


Theo Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội, dự án lát đá xanh và chỉnh trang cảnh quan xung quanh hồ Gươm mà UBND quận Hoàn Kiếm (Chủ đầu tư) đưa ra để hướng đến Đại lễ 1.000 năm là thiết thực, nhưng vỉa hè Hồ Gươm thì không phải là thay thế, lát lại.


“Trước đề xuất của quận, thành phố cho lát thí điểm một đoạn để xem ý kiến người dân như thế nào. Nhưng tôi có chỉ đạo là dừng lại ngay, thử đến thế thôi, còn tất cả phải giữ nguyên”, ông Thảo nói.

Source: Bao moi
----------------------------------
Hiện, Hà Nội đã lát được khoảng 2.000m2 đá xanh quanh khu vực Hồ Gươm. Duy chỉ còn đoạn từ nhà hàng Thủy Tạ đến phố Lò Sũ là đang trong quá trình hoãn thi công để chờ ý kiến phản hồi của người dân.

Sau hàng loạt những ý kiến không đồng thuận từ phía người dân, giờ đây khi các đoạn thi công dang dở lại tiếp tục bị ngưng bỏ chờ sau đại lễ 1000 năm khiến không ít người nghi ngại đặt dấu hỏi rằng: Hồ Gươm vẫn sẽ ngổn ngang để đón mừng đại lễ?

Source: Vietnamnet

Wednesday, 19 May 2010

Bức xúc quanh chuyện 1000 năm Hà Nội


Đọc mấy bài báo quanh chuyện chỉnh sửa và tân trang Hà Nội để kỉ niệm đại lễ 1000 năm thấy thật là chướng tai. Nào thì "tân trang phố cổ" nào thì "lát đá xanh tại vỉa hè hồ Gươm" và không biết là đã, đang và sẽ còn những thay đổi bất cập nào nữa đây.

Không hiểu các nhà chức trách, những người đưa ra những quyết định tốn kém hàng chục tỉ đồng ấy đã từng một lần đi bộ dọc theo những con phố cổ, đi dạo vòng quanh hồ Gươm để đón gió, đã từng cầm máy ảnh và ngắm nhìn thành phố ấy qua lăng kính của yêu thương hay chưa mà lại có thể đưa ra những quyết định nực cười và trẻ con từng ấy. Có người dân nói việc tu sửa kiểu nửa vời này làm Hà Nội mất đi vẻ cổ kính vốn là cái đẹp của nơi đây, lại ko mang lại một vẻ hiện đại hẳn, thành ra thành phố trở nên lem nhem, tân cổ giao duyên trông lại càng vô duyên tệ. Lãnh đạo thành phố có nói rằng người con gái đi lấy chồng cũng phải sang sửa bộ mặt, chỉnh chu nhan sắc, và làm như thế để khách ở các địa phương và khách quốc tế khi đến đấy thấy mình được tôn trọng. Nhưng thử hỏi các vị, nếu cô dâu đi lấy chồng mà chỉ tô son và vẽ mặt, trong khi vẫn mặc quần ngố và áo phông thì có gọi là làm đẹp không hay là cải tiến nửa vời? Hơn nữa, bộ mặt Hà Nội, nhất là khu trung tâm Hồ Gươm và khu phố cổ đẹp ở sự cổ kính, ở những mái ngói rêu phong, ở những bức tường cổ có mầu ố vàng của thời gian, đấy mới là sự khác biệt ở Hà Nội một nghìn năm với những thành phố vài chục vài trăm tuổi khác, vậy bây giờ khi tô phấn lên mặt một cụ già, thử hỏi còn gọi đâu là mừng thọ.

Những người đưa ra quyết định đó vẫn bảo rằng làm như thế để khách du lịch được cảm thấy trân trọng, hay thực sự chỉ làm du khách thất vọng? Làm cho những người xa Hà Nội nhiều năm trời đến đây tìm lại vẻ cổ kính của ngày xưa thất vọng? Làm cho vẻ đẹp của thành phố xanh và vì hòa bình trở nên nhem nhuốc và không thống nhất? Hà Nội làm sao có thể làm hài lòng du khách đến đây khi mà ngay cả những người sống ở đây, hàng ngày nhìn ngắm sự thay đổi của thành phố cũng không thể chấp nhận được sự "cải tiến" không phù hợp này?!

Thiết nghĩ còn bao nhiêu điều khác để làm, có những tuyến phố với những con đường lồi lõm, ổ gà, có những khu rác bẩn và những vỉa hè đỗ đầy xe cộ không còn chỗ cho người đi bộ, có những biển báo cắm sai không phù hợp thì tại sao lại không thay đổi không chỉnh sửa? Tại sao lãnh đạo thành phố lại thích bới những thứ không cần làm ra để làm, còn những thứ cần thiết thì không nhắc đến. Vừa tốn tiền vừa không phù hợp, tự hỏi không hiểu đây là những chính sách thật sự hữu ích cho thành phố hay chỉ là sự giải ngân khi vốn nhà nước cấp cho quá nhiều mà không biết làm gì cho hết?

Hãy nhìn sự thay đổi của những thành phố khác trên thế giới, như Thượng Hải và Bắc Kinh chẳng hạn. Sự tụ sửa thay đổi làm hiện đại thành phố phải được đầu tư nghiên cứu trong một thời gian dài và phải là chiến lược lâu dài của thành phố. Còn khi tu sửa, cải tạo một cách không tính toán trong một thời gian ngắn thì có khi là lãng phí và hoàn toàn không phù hợp. Không hiểu rồi đây khi lát xong đá xanh thì khu vực cảnh quan hồ Gươm sẽ trở nên như thê nào, chỉ biết rằng khả năng trơn trượt thì rất dễ xảy ra, gây ảnh hưởng đến người dân đi bộ và thêm nữa chưa chắc đã phù hợp với tổn thể cảnh quan chung vì đường phố thì rất nhỏ nhưng lát những phiến đá rất to co thể gây cảm giác choáng.

Có một độc giả đã nhận xét phải chăng vì là thành phố xanh nên phải lát đá mầu xanh? (trong khi đá cũ còn rất mới và đẹp), nói như vậy, liệu chúng ta có cần bỏ thêm một vài chục tỉ để sơn lại tháp Rùa?!

Thật buồn khi bài đầu tiên viết về Hà Nội lại mang tính phê phán như thế này. Chỉ hi vọng các vị lãnh đạo trước khi quyết định một điều gì đó hãy đi xuống khỏi xe ô tô, đi bộ vòng quanh những con phố, những góc thực của cuộc sống để thấy được cái gì phù hợp cái gì không, cái gì cần làm và cái gì không nên làm. Đồng thời, hãy nghĩ đến ý kiến của người dân trước khi đưa ra quyết định chứ không phải làm dở dang rồi tự nhiên lại đưa ra hỏi ý kiến, một sự dân chủ nửa vời?!
(photo by Sonlam)