Saturday, 23 November 2013

Nhật ký của mẹ: Tuần thứ 26 (17 - 23/11/2013)

26w0d - 16/11/2013: Sáng sớm nay ông bà nội con lại đi du lịch. Lần này ông bà đi Singapore. Bà nội con bảo mẹ là bà đã nghe kể rất nhiều về đất nước này, văn minh, sạch đẹp nên bà rất tò mò mốn đến đây. Đây hứa hẹn là một chuyến đi vui vẻ, bố mẹ hi vọng thế.

Trưa nay bố mẹ ăn cơm ở Chèm trong sự vội vàng vì bố con phải Thái Nguyên vì gia đình nhà sếp có việc mời mợi người về ăn cỗ. Bố con đi đến ngày mai mới về nên chỉ có 2 mẹ con mình ở nhà thôi. May mà có Dế ở cùng với mẹ không thì mẹ buồn lắm. Chiều nay mẹ đi trên đường về nhà gặp cửa hàng bán quần áo bà bầu "Mommy" ngay đầu ngõ đang giảm giá ác liệt và mọi người chen chúc đông nghẹt. Mẹ định về nhà ngủ nhưng thấy có vẻ hấp dẫn nên lại gửi xe rồi vào xem thử. Ôi cửa hàng thật là đông, các bà bầu chen chúc nhau, thậm chí có cả những người không bầu cũng hồ hởi lao vào. Vì đông quá nên cửa hàng phải bố trí một anh bảo vệ đứng chặn cửa, khi nào có 1 người ra thì cho thêm 1 người vào. Mẹ đứng ngoài bấm đồng hồ, nếu phải chờ quá 5 phút là sẽ đi về, may sao mới 4 phút thì được vào. Quần áo bày la liệt từ trên giá xuống dưới thung, từ trên mắc xuống dưới sàn và các chị em tranh nhau xem hàng và mua sắm. Các loại váy áo bà bầu ở đây khá rẻ. Mẹ nhào vào xem xem, xét xét cũng tậu được 1 cái quần, 2 cái váy và 2 cái áo tổng cộng hết 350k. Mua sắm một lúc thì mẹ mệt nhoài, Dế chắc cũng mệt vì không được ngủ trưa. Mẹ thương con quá, tại mẹ mải mua sắm mà con không được nghỉ ngơi. Thanh toán xong mẹ tung tăng về nhà, như vậy là đã mua thêm được một số đồ bầu để mặc cho thoải mái cả ở nhà và cả đi làm.

Trưa nay mẹ ngủ không được ngon lắm, giấc ngủ cứ chập chờn, có lẽ là do không có bố ở nhà nên tâm lý mẹ không được thật thoải mái. Hi vọng là con trai sẽ cứng cáp hơn mẹ, vẫn ngủ ngon lành trong bụng. Ngủ dậy mẹ con mình sang đưa ông bà con cá vược mà ông bà nội gửi và hai vé xem chèo "Nàng Sita". Mẹ đặt mua vé để cả nhà mình đi xem nhưng bố con lại phải đi Thái Nguyên thành ra không đi được, tiếc quá. Hôm sau ăn cơm mẹ thấy ông bà bảo vở chèo này hay, mỗi tội chỗ ngồi xa và hơi khó nhìn.

Trên đường từ nhà ông bà ngoại về, mẹ thấy hàng quần áo vẫn đông nghẹt, mẹ lại hào hứng vào lượn thêm một vòng nữa. Được một lát thì có vẻ Dế mệt và chán, mẹ thấy Dế đạp "bụp bụp" và như nghe thấy tiếng Dế líu lo bên tai mẹ "Mẹ mua nhiều lắm rồi mẹ ơi, về thôi mẹ ơi" với cái giọng thật là trong trẻo đáng yêu. Nghĩ thế mà liền về nhà luôn cho Dế khỏi mệt.Tối nay mẹ con mình ăn cháo bồ câu, nồi cháo thơm phức, con bồ câu này là ông bà nội gửi cho mẹ con mình đấy. Mẹ chỉ ăn được có nửa nồi cháo với nửa con bồ câu mà sao no quá, Dế ăn có ngon miệng không con?

Hai mẹ con ở nhà với nhau, nhà cửa cứ trống trải buồn bã sao ấy. Mẹ ngồi xem series yêu thích Master Chef mà thấy cũng kém vui. Vắng bố con nhà cửa buồn ghê, mẹ thấy trống trải vô cùng. Mẹ nhớ bố Dế lắm, mà chắc là Dế cũng nhớ bố lắm phải không con? Lúc 9h hơn bố gọi đt bảo là bố chuẩn bị đi ngủ để tối ra lễ, nên bố chúc hai mẹ con ngủ ngon. Ấy thế mà mẹ con mình cũng hơn 11h mới ngủ, mẹ ngồi ngoài phòng khách thấy chán quá lại chui vào phòng ngủ, lục đục đủ thứ rồi mới đi ngủ, chả bù cho mọi khi mẹ con mình ôm bố Dế là ngủ tít nhỉ. Hi vọng bố con ấm áp, không bị lạnh, có giường chiếu tử tế để ngủ. Bố con trông thế chứ khó ngủ lắm, không có giường là không ngủ vạ vật được đâu.

26w1d: Trưa nay mẹ con mình sang ăn cơm với ông bà ngoại. Lâu lâu mới sang thăm ông bà, ông bà vui lắm. Bà làm nem rán và thịt gà luộc cho mẹ con mình ăn. Ông ăn hơi nhiều còn bị bà nhắc là để phần cho Thu với. Lúc ăn uống xong và mẹ đang rửa bát thì bố con về đến nhà, bố không có khóa nên chờ ở ngoài. Nghe thấy bố con bảo về đến nhà bình thường mẹ thấy mừng quá. Mẹ con mình về nhà với bố con, múc cháo bồ câu cho bố con ăn. Cả nhà còn đánh sạch đĩa nho nữa chứ. Bố con ăn xong mệt quá lại thiếu ngủ, thế là lên giường đi ngủ, còn mẹ ra chợ mua mấy thứ rau cỏ nấu canh cá. Lúc đi chợ về, mẹ thấy nhà tắt đèn tối om, bố con đang ngủ khò khò trong phòng, mẹ đi ra đi vào mà bố con vẫn ngủ say. Chắc là bố Dế mệt đấy, Dế thương bố nên nằm im cho mẹ nấu cơm ăn. Lúc dọn cơm ra bố con vẫn ngủ li bì, mẹ vào đánh thức bố dậy ăn cơm, lát sau bố con mới tỉnh táo hơn. Khổ thân bố con, đêm qua gần như chẳng ngủ được, lại đi lại nhiều nên mệt đây mà.

26w3d: Tuần này là tuần lễ kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam, là ngày của bà nội con, ngày của bố mẹ, ngày của chú Hiệp, chú Kiên và rất nhiều các thầy cô giáo nữa. Sau này Dế ra đời, bố mẹ sẽ cho con đến trường, đến lớp, con sẽ có bạn bè, thầy cô và ngày 20/11 hàng năm con cũng sẽ mua hoa tặng thầy cô giáo con, những người mà con kính trọng. Không khí ở trường mẹ những ngày này rất sôi động, đông vui như một ngày hội thực sự. Các bạn sinh viên chuẩn bị rất nhiều tiết mục văn nghệ độc đáo, trang trí trường, quay clip, chuẩn bị cho ngày hội Hoa phấn trắng diễn ra vào tối nay, các thầy cô giáo cũng tất bật với lễ meeting, với những bó hoa, những lời chúc từ các bạn sinh viên. Trên Facebook, mọi người trao và gửi rất nhiều những tình cảm, những lòng biết ơn đến các thầy cô, gửi cho nhau những truyện vui, những đường link hài liên quan đến đề tài nhà giáo. Quả thật sống trong môi trường sư phạm mới thấm thía hết những cái xúc động của ngày này.

Buổi chiều, các em sinh viên biểu diễn văn nghệ mừng thầy cô, tiếc là lúc đó mẹ bận việc, lại nghĩ rằng sinh viên đang tập chứ chưa biểu diễn chính thức thành ra bỏ qua mất đoạn văn nghệ sinh viên. Cuối giờ làm việc, cả Khoa mẹ ra Khách sạn Thể thao dự Meeting và ăn tối. Bữa tối mẹ mải nói chuyện nên cũng không ăn uống gì nhiều, sau đó mẹ cùng các thầy cô giáo ra xem văn nghệ biểu diễn chào mừng, đây là những tiết mục rất đặc biệt được biểu diễn bởi các thầy cô và các em sinh viên. Bác Phương Huyền cũng biểu diễn một tiết mục cùng với 1 em sinh viên nam, bài hát "Khúc hát yêu thường", vói phần nhạc do một sinh viên khác đệm đàn. Mẹ ngồi xem và rất thích thú, tuy nhiên đang dở chương trình thì trời mưa nhẹ, mẹ sợ Dế ốm nên đành về nhà luôn. Dế ngồi nghe với mẹ có thích không con? Liệu con có thích làm giáo viên giống như bà, giống như mẹ, giống như sở thích của bố con không?

26w4d: Hôm nay là đúng ngày 20/11. Không khí của Khoa vẫn tưng bừng phấn khởi với những bông hoa, những nụ cười. Tối nay bố mẹ sắp xếp lịch đi thăm thầy cô giáo cũ của bố và mẹ. Đầu tiên là bố chở mẹ đi thăm thầy giáo GS.TS. Hồ Thuần, thầy giáo của bố năm xưa, một người thầy dù tóc đã bạc, dù tuổi đã cao nhưng vẫn rất minh mẫn và bố rất kính trọng. Bố mẹ rất thích đến chơi nhà thầy Thuần vì thầy cô nói chuyện rất hay, cô giáo vợ thầy là một người rất thông thái, hiểu biết và nói chuyện rất tình cảm. Ngày xưa cô cứ bảo mẹ là bao giờ có em bé thì đến cô truyền kinh nghiệm cho, vì thế hôm nay đến chơi, báo tin là Dế được 6 tháng, cô giáo chúc mừng bố mẹ mãi. Cô giáo còn dặn dò mẹ trong việc ăn uống thế nào, cho Dế thông minh và an toàn nữa. Nói chuyện với cô, mẹ cảm giác như nói chuyện với người bà, người mẹ vậy. Một điểm đặc biệt nữa là thầy cô rất tình cảm với nhau, vẫn ngủ chung, vẫn đi bộ cùng nhau, đi đâu cũng đi cùng nhau rất tình cảm. Mẹ thích lắm, từ ngày xưa mẹ đã nói với bố con là mẹ luôn thích hình ảnh các cụ già đi cùng với nhau, yêu thương, chia sẻ, dù tóc đã bạc, dù răng đã rụng. Mẹ hi vọng bố mẹ có thể làm được như thế, cùng nhau vượt qua nhiều thử thách trong cuộc sống, và cũng hi vọng Dế sau này sẽ tìm được hạnh phúc riêng mình.Mẹ rất ngạc nhiên và khâm phục khi thầy không chỉ nhớ tên bố mà còn nhớ tên cả mẹ. Mẹ thật sự kính phục thầy về sức làm việc, sự nhiệt tình với công việc, với nền học thuật nước nhà. Mẹ hoàn toàn hiểu được tại sao có những học viên cố gắng chờ tận 5-7 năm để được thầy nhận hướng dẫn.

Sau khi rời nhà thầy Thuần, bố mẹ lên Lê Thánh Tông hẹn cùng các bác các chú bạn cũ lớp cấp 3 của mẹ để thăm thầy giáo chủ nhiệm lớp cấp 3 chuyên Hóa - thầy Lê Chí Kiên. Thầy Kiên năm nay 76 tuổi, thầy đã từng bị tai biến nhẹ nên trí nhớ của thầy suy giảm nhiều. Tuy thầy không nhớ được tên của các học sinh trong lớp ngày xưa, nhưng mẹ biết là thầy rất vui. Thầy ngồi nhìn những sinh viên năm xưa, giờ đã trưởng thành có công ăn việc làm ổn định, với ánh mắt long lanh đầy yêu thương. Thầy như một người ông, ngồi nhìn những người cháu mình vậy. Trông thầy thật là hiền và phúc hậu. Có một điều ngạc nhiên là mẹ tưởng thầy không nhận ra nhưng thầy đoán ra được bố con không phải học sinh trong lớp. Bố con nói rõ là ngày xưa bố học chuyên Hùng Vương - Phú Thọ. Thầy quả là tinh, phải không Dế?

Mẹ quên chưa kể là bố con cũng được học trò tặng hoa nhân dịp 20/11. Dù chưa từng dự một tiết học nào của bố con nhưng mẹ nghĩ bố con thật hợp làm giáo viên, và bó hoa đấy thay lời chúc mừng đến cho bố. Nếu có nhiều dịp giảng dạy hơn, nhất định bố con sẽ có nhiều học trò hơn nữa.

26w5d: 21/11 Sáng nay mẹ con Dế lại lóc có ra Xuân Thủy dạy học. Khi mẹ còn đang lọc cọc nối máy tính với máy chiếu và chuẩn bị bắt đầu buổi dạy sau khi điểm danh thì bạn lớp trưởng Đỗ Hồng Ngân và bạn bí thư Đinh Sơn Tùng lên tặng quà 20/11 cho mẹ và chúc mẹ rất  nhiều điều. Mẹ cảm động lắm, mẹ tưởng ngày 20/11 đã qua rồi, không ngờ không khí vẫn còn mãi. Sau khi tặng quà xong, các bạn sinh viên bật cho mẹ xem clip lớp đã chuẩn bị để chào mừng ngày này trong chương trình Hòa phấn trắng tối hôm trước. Tiết mục rất thú vị và độc đáo, tuy không được giải nhưng mẹ thấy thật ấn tượng và thú vị.Kết thúc việc xem clip, mẹ cứ tưởng lớp sẽ bắt đầu học, thì các bạn sinh viên đứng lên phát biểu rằng có một vài tiết mục văn nghệ chào mừng ngày này và xin phép được biểu diễn. Vậy là mẹ đồng ý cho các bạn sinh viên lên hát, còn mẹ ngồi xuống dưới để thưởng thức. Thế là lũ lượt tất cả các bạn nam trong lớp lên đứng dàn hàng ngang để "hát" với lời mở đầu như sau "Nhân ngày 20/11 em xin hát tặng cô và các bạn bài hát 8/3" Mẹ thấy chao ôi là buồn cười và dễ thương. Dàn nhạc có toàn các bạn nam chưa hát cùng nhau làn nào giờ biểu diễn hoàn toàn tự phát, bắt đầu như vậy đấy. Cuối cùng, sau khi bị các bạn trong lớp phản đối, các sinh viên của mẹ bắt đầu bằng bài "Bụi phấn", sau đó sinh viên lại quay sang tìm hát một bài về "Thu" vì đấy là tên mẹ, sinh viên còn hỏi mẹ tên bố Dế là gì để tìm bài hát, khi được biết bố tên "Bình", các bạn đòi hát bài "Thu Bình yên", một bài hát hình như chưa hề có thì phải. Mẹ ngồi dưới vừa vui vừa xúc động. Cuối cùng, các bạn ấy chọn hát bài "Thu cuối", sau đó là một vài bài hát lạ tai nữa mẹ không nhớ tên. Sau khi dàn đồng ca kết thúc, các tiết mục đơn ca bắt đầu. Mẹ đưa ra quy định là bạn hát trước được chỉ định bạn hát sau, vì thế ai lên cũng chỉ háo hức nghĩ xem mình sẽ chỉ định ai, lúc hát thì lúng túng, lúc thì quên lời, lúc thì sai nhạc. Mẹ nói đùa là sinh viên lớp mẹ có năng khiếu "chế nhạc, chế lời" Ngồi ở dưới xem các tiết mục, mẹ vừa buồn cười vì sự thông minh, hóm hỉnh của sinh viên, vừa cảm thấy vui và cảm động vô cùng. Có cô sinh viên Cẩm Anh bị chỉ định lên hát, nhưng không biết hát bài gì đành đứng lên hát bài Bé lên ba. Sau khi hầu hết các tiết mục đã "được" hoặc đã "bị" biểu diễn, mẹ tuyên bố là tạm dừng để quay lại học, nếu không lớp sẽ phải về rất muộn. Sinh viên tiu nghỉu vì tưởng câu được giờ, ai dè cô giáo "ác" vẫn bắt học đủ nội dung bài mới cho về. Trước khi điều này xảy ra, cô giáo mẹ đã bị sinh viên ép hát một bài, trong không khí "tưng bừng phấn khởi" mẹ hát bài "Que Sera Sera" giọng vẫn run run. Dế nằm trong bụng có nghe mẹ hát không nhỉ?

Sau gờ học, bạn bí thư của lớp lên hỏi thăm và bảo xách đồ hộ cho mẹ. Mẹ rất vui. Bạn Sơn Tùng này có mặt rất giống cậu Quang của con, trắng trẻo, mũi cao, trông rất tây và chều cao cũng 1m82 như vậy. Sơn Tùng xách laptop và gói quà xuống tầng 1 cho mẹ, mẹ lại nhớ ra là quên áo khoác trên lớp, thế là bạn sinh viên lại lên lấy giúp mẹ. Mẹ đã có một ngày thật là vui vẻ và ý nghĩa ngoài mong đợi. Chưa bao giờ mẹ nghĩ mình sẽ làm một cô giáo, nhưng cuộc sống có nhiều điều bất ngờ, và nghề giáo viên đến với mẹ cũng như một cái duyên vậy. Những ngày này mẹ đang suy nghĩ rất nhiều về chuyện công việc, liệu mẹ có nên tiếp tục làm việc văn phòng hay nên xin chuyển hẳn sang giảng dạy. Mẹ vẫn cảm thấy mẹ không thích làm giáo viên lắm, nhưng mỗi khi đứng trên bục giảng thì lại nói say sưa, lại thăng hoa và sau mỗi buổi học, lại cảm thấy hài lòng. Đặc biệt vào những ngày này, khi không khí ngày Nhà giáo Việt Nam tấp nập khắp phố phường, mẹ cảm thấy thật tự hào khi đứng trên bục giảng, khi gặp những tiếng "em chào cô" với những nụ cười của sinh viên. Liệu đâu là con đường cho mẹ hả Dế?

Chiều nay mẹ nghỉ làm, ở nhà cô Minh chơi với em Pi. Mẹ nằm trông em Pi cho cô Minh tranh thủ ngả lưng. Khổ thân, đợt này Pi hay dậy chơi đêm nên cô Minh không ngủ được mấy, trông người bơ phờ. Mẹ nằm cạnh em Pi, em Pi không ngủ, cứ mở mắt nhìn khắp xung quanh. Mẹ buộc con sư tử màu da cam và con khỉ màu nâu lên cái lồng cho trời trước mắt em Pi, thế là Pi cứ nhìn mãi. Pi nằm trên giường, không khóc quấy gì, cứ ngọ nguậy chân tay thôi, hai tay, hai chân vung vẩy đáng yêu lắm. Mẹ mới nghĩ trong bụng, à thì ra là mỗi lần Dế ngọ nguậy chắc cũng vậy, mẹ thấy con bụp bụp chắc là con cũng đang vung vẩy chân tay giống em Pi lúc này. Thật là đáng yêu. Pi cứ nằm mãi như vậy,  xong đến lúc chán thì bắt đầu trực khóc. Mẹ bế Pi dậy và vỗ về. Mẹ bế em bé vững tay hơn ngày xưa bế Pô rồi, chuẩn bị tinh thần để sau này bế Dế của mẹ đây. Mẹ bế Pi dậy, thế là Pi không khóc nữa, lại có vẻ khoái chí. Mẹ bế em Pi dậy đi quanh phòng, cho Pi nhìn ngắm phố phường và hát mấy bài trẻ con cho Pi nghe. Pi có vẻ ngái ngủ, nhưng đặt nằm thì không chịu ngủ. Lúc sau bác Huyền mới hướng dẫn mẹ là khi đó phải bế Pi nằm ngang thì cháu sẽ ngủ. Bác Huyền làm thế thì Pi ngủ thật, trông thật là ngon lành đáng yêu. Mẹ cứ hình dung, không biết sau này Dế của bố mẹ sẽ như thế nào nhỉ, con có dễ ăn dễ ngủ như mẹ ngày xưa không hay con sẽ hay khóc nhè?

Tắm cho Pi xong thì mẹ, cô Minh, em Pi và bác Huyền đi đón em Pô. Em Pô nhìn thấy mẹ nhưng xấu hổ không chịu chào, nhưng lúc sau không thấy mẹ đâu lại cứ "bác Thu" "bác Thu". Đi trên ô tô, Pi nằm ngoan, còn Pô cứ đếm líu lo từ 1 đến 10 bằng tiếng Việt, rồi bằng tiếng Anh. Cô Minh đang sợ em Pô bị nghiện số, mẹ buồn cười quá.

Tối nay ông bà và cô Hằng đi Singapore về, ông bà vui vẻ, phấn khởi, mở mang được nhiều điều thú vị, cả nhà tụ tập ăn uống đông đủ. Lúc bà về thấy có Pi Pô ra đón là bà phấn khởi lắm. Sau này Dế ra đời, Dế biết đi, Dế cũng chạy ra đón ông bà, con nhỉ?


Wednesday, 13 November 2013

Nhật ký của mẹ: Tuần thứ 25 (10 - 16/11/2013)


24w0d - 9/11: Ngày hôm nay bố đi tập xe ở Sơn Tây nên không về ăn cơm trưa. Trưa nay ông bà nội sang chơi với mẹ con mình, thế là mẹ con mình lại không bị buồn. Ông bà mang cho Dế 2 con bồ câu để nấu cháo nhé, Dế sẽ măm măm thoải mái nhỉ. Mẹ thích các bạn nhỏ mập mạp, đáng yêu lắm nhưng mẹ chỉ lo Dế mũm mĩm quá lại khó chui ra ấy. Giờ bố toàn gọi Dế là "béo giống bố, lùn giống mẹ" thôi, ghét bố con nhỉ.

Tối nay cả nhà mình ăn cơm sớm rồi lên taxi đi xem hài kịch ở nhà hát Tuổi trẻ. Các nghệ sĩ diễn hay và buồn cười lắm, có điều là phong cách hơi bị trẻ và hay dùng hài kiểu chơi chữ nên ông nội có vẻ không thích lắm, ông chỉ thích mỗi vở "Giàu giả nghèo thật" thôi, bà nội thì dễ tính hơn, bà thích một vài vở, bố mẹ thì vừa xem vừa cười suốt. Mẹ thấy Dế nằm im, không ngọ nguậy gì, chẳng biết là Dế xem hài kịch cùng cả nhà hay là ngủ mất rồi??

24w1d: Sáng nay bố con phải đến cơ quan từ sớm như đi làm để trực bão, thành ra chỉ có mẹ con mình và ông bà nội ở nhà. Mẹ dậy sớm, rủ ông bà nội ra nhà bà Thư ăn phở. Phở ở đây ngon, nước dùng ngọt mà không có gia vị, thịt bò mềm ăn rất dễ chịu. Ông bà nội vốn khó ăn mà cũng khen ngon đấy. Đến hôm nay đi ăn cùng ông mẹ mới biết ông nội con thích ăn phở với quẩy lắm. Ông bẻ quẩy ra thả vào bát cho quẩy mềm ra để ăn, thế là giống sở thích với mẹ rồi. Có điều mẹ đọc các tài liệu thấy bảo ăn quẩy không tốt cho Dế yêu nên mẹ kiềm chế thi thoảng lắm mới ăn một miếng. Sau này Dế ra đời bố mẹ sẽ dẫn con đi ăn phở nè, ăn bún nè, ăn nhiều món ngon nhé. Ăn xong mẹ dẫn ông bà đi thăm chợ rồi trời chợt đổ mưa phùn, thế là mọi người vội vã về nhà, xong rồi mẹ và bà đi gội đầu ở hàng cho thư giãn.

Lúc mẹ và bà về nhà thì ông đang ngồi xem thời sự. Những ngày này tin tức về bão Haiyan đang làm người dân nhiều nước lo lắng, trong đó đặc biệt là Philippines và Việt Nam. Những ngày vừa rồi bão đi qua Philippines với cấp độ mạnh nhất (giật cấp 17) làm bao nhiêu thành phố tan hoang, bao nhiêu người dân mất nhà, mất tích, bao nhiêu người dân lạc gia đình, mất mát người thân, bao nhiêu em bé mất cha, mất mẹ. Sáng nay ngủ dậy, thấy TV tóm tắt tình hình của bão tại Philippines mà mẹ thấy thương quá đi thôi, nhìn những người dân lang thang trong đám đổ nát, không nhà, không cửa, nước vẫn còn ngập chưa rút hết, cây cối, các công trình đều đổ rạp, lang thang như những bóng ma mà mẹ thấy thương quá. Những đất nước quốc đảo như Philippines thường xuyên hứng bão, sóng thần, động đất, đau thương này chưa qua lại đến những nỗi đau khác. Mẹ thấy thương lắm, mẹ cũng hi vọng Dế sẽ lớn lên bình an, mạnh khỏe, may mắn hơn rất nhiều trẻ em khác trên thế giới này, được sống ấm áp, yêu thương và trọn vẹn bên gia đình. Bão đang đổ bộ vào miền Trung và miền Bắc Việt Nam khiến người dân khắp nơi phải đi sơ tán, rồi tích trữ lương thực, rồi nhốn nháo chuẩn bị đón bão. Hi vọng tác hại sẽ là tối thiểu.

Buổi trưa trời bỗng đổ mưa làm mẹ lo lắng, không lẽ bão về đến Hà Nội nhanh vậy sao, bố con còn chưa về nhà, mọi người còn đang ở ngoài đương kia mà. May mắn sao một lúc sau trời lại tạnh ráo, nắng ấm chan hòa, chưa thấy có biểu hiện của bão.

Trưa nay chú Dũng nhà bà Bảo và chú Hồng bạn mẹ đến chơi thăm nhà mình và thăm Dế đấy. Mẹ mời mọi người ở lại ăn cơm với cả nhà cho vui. Thế là bà nội và mẹ tất tả chuẩn bị cơm nước cho bữa trưa, hôm nay có thịt bò xào rau cải  này, sườn nấu bí non này, cá kho thịt và rau cải luộc, vậy mà bố không có ở nhà. Tối đến mẹ nấu cho bố Dế ăn bù nhé, không Dế lại "bụp bụp" biểu tình. Bạn Dế của mẹ là thiên vị bố lắm cơ.

Ăn uống xong xuôi, các chú về hết, ông đi nghỉ trưa, bà đi xem phim rồi cả nhà ngồi xem Đường lên đỉnh Olympia. Sau này con cũng đi thi Olympia, cũng bấm chuông trả lời thật nhanh, thật chính xác Dế nhé. Mẹ cứ mong ước ngày nào đó được nhìn thấy con yêu của mẹ với vòng nguyệt quế trên đầu... Ngày xưa mà bố con được đi thi Olympia chắc cũng sẽ vào vòng trong đấy vì bố con hay trả lời đúng lắm. Bố bảo là vì bố chịu khó đọc sách, Dế cũng sẽ chịu khó đọc sách, Dế nhỉ.

Xem xong chương trình ông bà vội vàng về luôn vì sợ chiều mưa, mẹ con nhà Dế trèo lên giường ngủ tít. Một lúc sau ông ngoại sang chơi, ông chỉ ngồi một lát thôi rồi ông lại về. Ông dặn dò mẹ con mình phải đóng cửa cẩn thận, rồi không đi ra ngoài bão, ông dặn nhiều điều lắm, vì ông lo cho mẹ con mình mà. Bà ngoại cũng không yên tâm, lát sau lại gọi sang hỏi tình hình thế nào rồi, có đủ thức ăn chưa, hỏi bố con đã về chưa, nếu bố con phải đi trực là ông bà sẽ sang đây với mẹ con mình.

Mẹ cứ ngóng mãi mà không thấy bố con về, sao người ta mãi không cho bố con về với mẹ con mình nhỉ? Trời đã tối và bắt đầu có mưa rồi, dù mưa chưa quá to nhưng mẹ cũng bắt đầu thấy lo lắng rồi. Mừng quá rồi cuối cùng bố cũng về, mua gạo về nấu cơm. Bố về làm mẹ con mình yên tâm hơn hẳn, vậy là không còn lo lắng nhiều nữa.

Đêm nay mưa to, gió thổi mạnh nhưng cơn bão vẫn có vẻ nhẹ hơn so với dự kiến. Bão đột ngột đổi hướng thay vì vào miền Trung thì lại đi song song với bờ biển miền Trung và lao thẳng ra Bắc vào Quảng Ninh và Hải Phòng. Mẹ gọi cho cô Hằng thì cô Hằng bảo tối nay vẫn ở Hải Phòng, sáng mai mới về Hà Nội sớm. Bố lo cho cô Hằng lắm, hi vọng là mọi chuyện đi lại sẽ ổn.Nằm nghe tiếng mưa và tiếng gió mà mẹ thương những trẻ em nhà mái lá, những người vô gia cư, những em bé quanh năm sống trên mạn thuyền trên sông Hồng ngày mẹ còn đi tình nguyện đã đến thăm quá. Một mảnh thuyền con với cả một gia đình, quanh năm cứ lênh đênh trên sông kiếm ăn, bọn trẻ con cứ chui rúc từ gầm cầu này đến xó xỉnh khác, đứa thì đánh giầy, đứa bán bánh mỳ, đứa thì đi ăn xin, thậm chí cả trộm cắp. Những ngày bão thế này, nước sông lên cao, trời lại mưa lớn, liệu các em sẽ sống ra sao. Thật là lạ, những lớp người ấy rồi vẫn lớn lên, dù cuộc sống nhiều lần vùi dập, nhưng lạ lùng như những cây cỏ dại, vẫn lớn, vẫn sắt đá và sinh tồn. Mẹ không muốn Dế của mẹ sống vất vả, cực nhọc, nhưng mẹ muốn con nhận ra và thông cảm với những hoàn cảnh khó khăn, những nước mắt, những mảnh đời cơ cực ngoài kia....

24w2d: Lẽ ra sáng nay mẹ phải đi làm nhưng thấy mưa gió quá nên mẹ xin nghỉ phép cả ngày để ở nhà cho an toàn. Mẹ sợ ra đường ngập lụt mẹ con mình lại phải lội nước thì không tốt. Bố đi làm, mẹ dậy tạm biệt bố rồi mẹ con mình lại leo lên giường ngủ. Một lúc sau mẹ tỉnh giấc vì thấy con trai lục đục trong bụng. Ah, hóa ra là qua mất giờ ăn sáng của Dế rồi, Dế của mẹ bị đói nên không nằm yên đây. Mẹ dậy uống sữa ăn bánh cho con đỡ đói rồi bắc nồi cháo bồ câu mẹ con mình ăn trưa. Thời tiết hôm nay lại không xấu như dự kiến, có nắng, có gió nhẹ và hoàn toàn không mưa nữa,  phố phường cũng quang đãng và không bị ngập. Mẹ con Dế ở nhà tận hưởng một ngày thu nắng đẹp.

Trưa nay lúc ăn cháo bồ câu, mẹ con mình nói chuyện với dì Nhím. Hôm nay mẹ mới chat được từ nhà nên có thể nói chuyện qua skype có tiếng có hình đầy đủ mà không phải chat. Dì nhìn bụng mẹ mà cứ xuýt xoa "ôi bụng to thế, trông yêu thế", rồi dì hỏi thăm Dế có ngoan không này, dì đang tìm mà chưa mua được quà cho Dế. Dì kể chuyện cho mẹ nghe những lúc dì nói chuyện với ông bà ngoại thế nào, dì ngồi tâm tình với ông ngoại rồi đòi ông kể cho nghe chuyện ông bà ngày xưa yêu nhau thế nào này, rồi dì kể là dì nói chuyện với cả cậu Tùng, cậu Quang, bác Đức thường xuyên, chỉ có mỗi nói chuyện với mẹ con cháu Dế là khó khăn thôi. Dế thích nói chuyện với dì Nhím hay sao  ý mà ăn bát cháo hết vèo, không ọ ẹ gì cả. Thế sau này dì về nước, mẹ bảo dì bón cho Dế ăn nhá. Bà ngoại kể là mẹ và dì Nhím hồi bé dễ ăn lắm, bà xúc cháo chưa kịp thổi mà hai đứa nhóc đá há miệng đòi ăn rồi. Mẹ nhìn thấy bà uống thuốc, thế là mẹ cũng đòi uống thuốc. Hồi bà ngoại sinh dì Nhím, bà ăn cháo móng giò cho có sữa, thế là mẹ cũng được ăn ké, thành ra mẹ béo mũm mĩm, trắng póc như trứng luộc và mắt to, tròn xoe, đen lay láy, trông mẹ bụ bẫm đáng yêu lắm. Sau này mẹ sẽ cho Dế xem ảnh mẹ ngày xưa nhé. Dì Nhím ngày bé thì trông như con trai nhé, tóc lưa thưa, mặt cười tít trông ngộ nghĩnh lắm. Dì Nhím còn có ảnh mặc bộ đồ màu vàng, đang khóc nhè rõ xấu ở trước cửa nhà ông Hào nữa. Sau này dì về chơi với Dế, thể nào dì chả kể cho Dế nghe nhỉ. Bố con thì ngày bé thiếu thốn, chỉ thèm ăn thịt, nên không thích ăn rau, không thích uống loại nước gì ngoại trừ nước đun sôi để nguội. Hôm qua ăn cơm, mẹ nghe ông bà nội kể mới biết. Bố con ngày xưa cao và gầy lắm, hồi học đại học lại càng gầy, trông bố con mặc quân phục mà người gầy nhẳng mẹ thương lắm, chẳng bù cho bố con bây giờ, ăn uống tẩm bổ tốt nen béo mũm mĩm rồi. Sau này mẹ cũng mong Dế dễ ăn, cao to khỏe mạnh như bố con ấy.

Dì Nhím sắp nghỉ lễ Noel rồi, dì sẽ ở nhà trông nhà và rủ cậu Quang sang San Fransisco chỗ dì chơi. Không khí giáng sinh ở VN thì không rõ ràng lắm, nhưng không khí giáng sinh bên nước ngoài thật là sôi động. Một ngày nào đó con lớn lên, mẹ sẽ kể cho con nghe về mùa giáng sinh duy nhất mẹ trải qua hồi ở bên nước Anh, mẹ và cô Nguyên, cô Chân dậy sớm gọi taxi để đi mua sắm nhân dịp Boxing day. Rồi bố con, dì con, các cô, các bác cũng sẽ có nhiều kỉ niệm để kể cho Dế nghe. Và rồi sẽ có ngày con tự trải nghiệm những điều đặc biệt ấy rồi về kể cho bố mẹ và mọi người nghe.

Mẹ phàn nàn với Dì Nhím là ông bà ngoại dạo này dặn dò nhiều quá, làm mẹ bực bội. Mẹ biết là ông bà thương mẹ con mình lắm, lo lắng cho mẹ con mình nên mới hay dặn thế thôi, nhưng ông bà cũng bớt lo lắng quá đi không mẹ lại cứ mất bình tĩnh. Mẹ nghĩ đến cảnh sau này mẹ dặn dò Dế mà con lại cãi mẹ thì mẹ cũng buồn lắm. Mẹ sẽ cố gắng không cáu kỉnh nữa, bố bảo mẹ mà cáu kỉnh với ông bà ngoại là bố véo tai mẹ đây này.

Chiều nay chat với dì Nhím xong thì qua giờ ngủ, mẹ lọ mọ ngồi đặt vé xem các chương trình nghệ thuật. Mẹ đã đặt được vé xem vở chèo "Nàng Sita" rồi nhé, vậy là Dế của mẹ sướng nhé, được bố mẹ cho đi xem bao nhiêu là môn nghệ thuật, con được xem phim này, xem chính kịch, hài kịch, rồi chuẩn bị cả xem chèo nữa.

Friday, 8 November 2013

Nhật ký của mẹ: Tuần thứ 24 (03 - 09/11/2013)


23w1d - 3/11/2013: Hôm nay là sinh nhật mẹ, mẹ nhận được rất nhiều lời chúc mừng từ bạn bè và người quen qua tin nhắn và Facebook. Thật là vui và cảm động lắm. Nhưng càng ngày mẹ càng nhận ra, hạnh phúc của mình gắn liên với bố con và con thật nhiều, chỉ cần ở bên cạnh hai người mẹ đã thấy thật ấm áp biết bao. Gia đình luôn là một nơi trở về thật bình yên và thanh thản.

Tối qua bà nội đỡ mệt và đã ngồi chơi bài với cả nhà. Thế là mọi người có những khoảnh khắc thật vui vẻ, bà tuy ốm nhưng điểm vẫn cao nhất nhà. Ông nội và mẹ bị mấy lần chặt tứ quý, tiếc ơi là tiếc. Hôm nay có rất nhiều tứ quý, thậm chí có ván còn có 2 tứ quý thành ra không khí rất sôi nổi. Trưa nay bố mẹ ở lại ăn cơm với ông bà thêm một bữa rồi buổi chiều vào ăn với ông bà ngoại. Tối nay bà ngoại làm nem và thịt lợn mán hấp để ăn sinh nhật. Mẹ thì thích món nem, còn bố thích thịt lợn hấp nên bố mẹ chén tì tì. Mẹ được bà ngoại tặng bộ quần áo mặc ở nhà màu đỏ rất đẹp, còn ông ngoại tặng một cái ví màu đen từ Đức về rất đẹp. Bác Đức của con thì gọi từ Trung Quốc về chúc mừng mẹ và cũng tâm sự với mẹ dài dài. Bác Đức hỏi thăm con đấy, mẹ đã đòi bác mua quà về cho Dế rồi.

Sau khi ăn cơm tối bố mẹ định đi ăn kem nhưng bố con bị mệt nên bố mẹ về nhà nghỉ ngơi, và hoãn vụ ăn kem lại sang tuần. Tối về nhà, bố cắm hoa lay ơn tặng mẹ, rồi bố mẹ thay đồ để chụp ảnh. Có nhiều kiểu ảnh thật là ngộ nghĩnh. Đây là những kiểu ảnh chính thức đầu tiên từ khi mẹ có bầu Dế đấy, sau này mẹ sẽ cho con xem ảnh và kể cho con nghe về những khoảnh khắc thú vị ấy nhé. Có lúc bố con để chụp tự động 2s, thành ra chạy vôi từ chỗ bấm máy ra chỗ mẹ ngồi không kịp, tạo nên mấy kiểu ảnh thật là độc đáo. Hôm nay chụp ảnh mẹ diện luôn cái váy xanh maxi dài mà ông bà nội mua tặng từ Thái Lan về. Bây giờ bụng mẹ to khá rõ rồi, nên nhìn trong ảnh có thể thấy bụng rồi, coi như Dế của bố mẹ cũng được chụp ảnh nhỉ. Sau này nhìn ảnh thể nào con cũng thấy thật buồn cười, khi mà mẹ thì làm mặt nghiêm túc, còn bố thì làm mặt nhí nhố bên cạnh. Sau này Dế sẽ chụp ảnh cùng với bố mẹ, cả nhà mình sẽ 1,2,3 cười thật tươi nào.

Hôm nay mẹ nhận được nhiều lời chúc từ mọi người, chúc mẹ con mình mẹ tròn con vuông. Mọi người gọi Dế của mẹ là "thiên thần nhỏ", "thiên thần bé" con của mẹ "thiên thần nhóc", nhưng bố con không chịu gọi con là "thiên thần" bố bảo con là "thằng quỷ sứ Dế", còn em con sẽ là "thiên thần Kem". Mẹ với bố tranh luận mãi bố vẫn khăng khăng là con sẽ là thằng quỷ sứ. Mẹ buồn cười bố quá, sau này con ra liệu con có nghịch như quỷ sứ không nhỉ?

23w2d: Hôm nay bố đi học lái xe nên về muộn, mẹ con mình ngồi xem hết hơn 1episode Master chef mà bố vẫn chưa về nên mẹ đành dọn cơm ăn trước. Vừa bắt đầu ăn thì bố con về, thế là bố nhẩy vào ăn cơm với cả mẹ con mình. Bố đã nhắn tin nhắc mẹ con mình ăn trước, nhưng hôm nay mẹ nấu sườn với bí non mà bố con thích nên muốn chờ để cả nhà ăn cho vui. Hình như thấy bố về Dế yên tâm hay sao í, thôi hẳn thấp thỏm, ăn ngoan ghê.

23w3d: sáng nay bố bảo là có bất ngờ cho mẹ con mình, y như rằng có bất ngờ thật. Lúc gần 5h chiều bố gọi cho mẹ báo là không nấu cơm, tối nay bố cho 2 mẹ con mình đi ăn hải sản. Tối nay bố được nghỉ học lái xe, thế là có thời gian đi ăn đi chơi rồi. Mẹ vui lắm. Bố và mẹ về nhà tranh thủ tắm giặt rồi lượn ra đường luôn. Hôm nay nhà mình ăn hải sản ở Tôn Thất Tùng, có món sò huyết nướng nè, hàu nướng mỡ hành này, ốc luộc và móng tay xào bơ. Ôi ăn có 4 đĩa thôi mà no căng cả bụng, mẹ ăn rất ngon miệng nên đoán là Dế cũng thích thì phải. Lúc ăn xong mẹ thấy bụng bình thường, ấy thế mà đến lúc đứng dậy mới thấy ôi sao no thế. Ăn xong mới ngoài 8h, bố mẹ cho Dế đi "tập thể dục" trên hồ Gươm. Lại gửi xe, rồi đi bộ quanh hồ, tận hưởng không khí mát mẻ, thoáng đãng của những ngày thu Hà Nội vào những tối trong tuần không quá đông đúc. Không gian mát mẻ, có nước, có gió, có bàn tay bố ấm áp, mọi thứ thật là thích. Bố mẹ nói về đủ thứ chuyện, rồi lại nói về chuyện ông bà ngoại. Mẹ không ngờ mấy bữa ăn hôm vừa rồi bố con bị suy nghĩ nhiều như vậy. Có lẽ lúc chán nản và buồn phiền quá bố mới nói ra với mẹ cho thỏai mái, nên mẹ cũng buồn theo, vừa thương bố, vừa thương ông bà ngoại, cứ làm sao ý chẳng thể nào hòa hợp với nhau. Về đến nhà mẹ đi rửa mặt trong khi bố con ngồi xem sách mới mua, thế mà sao mắt mẹ nhòa nước dù mẹ không muốn Dế bị buồn theo mẹ. Hình như bố con cảm nhận được hay sao ấy, bố xuống gọi mẹ, rồi ôm mẹ vào lòng, thổn thức rồi mẹ cũng nín, mẹ con nhiều khi cũng hâm lắm. Có những lúc buồn, những lúc vui như thế, mẹ mong con sẽ cảm nhận được tình yêu thương của bố mẹ và cả những cảm xúc rất phong phú trong cuộc sống này....Mẹ cũng mong Dế ra đời sẽ gắn liền những vết thương chưa lành của mọi người, để cuộc sống đầm ấm, yên vui hơn. Bố xin lỗi mẹ, bố bảo là bố làm mẹ con mình buồn, nhưng đâu phải vậy Dế yêu nhỉ, mẹ biết con trai yêu bố thích bố lắm mà.

Thế rồi tối hôm đấy mẹ lại ngủ một giấc ngon lành, mơ những giấc mơ ngọt ngào....

23w4d: Tối nay bố mẹ về Chèm để mai mẹ đi dậy. Lúc về nhà đã thấy đông đúc tấp nập mọi người, có cô Hằng chú Kiên, có em Pi, em Pô và cô Minh. Ôi thế là hôm nay cả nhà lại tụ tập đông đủ. Lát sau mẹ mới biết hôm nay nhà mình mổ lợn. Chú Kiên được cho con lợn rừng lai, thế là gửi người ta mổ rồi cả nhà làm một bữa tươi. Lúc mẹ về thì bếp núc ngổn ngang, bà với cô Hằng đã nấu nướng gần xong rồi. Bữa hôm nay có bao nhiêu là món ngon, nào là lòng dồi này, tiết canh này, thịt lợn hấp này, lợn xào lăn với vừng này, món nào món nấy nóng hổi, thơm lừng làm mọi người cứ nhấp nhổm đến giờ ăn. Cả nhà xì xụp một lúc, khen ngon tấm tắc làm bà nội rất phấn khởi. Bà nấu ăn thì ngon, thịt lợn rừng thơm lừng lại ăn uống nóng sốt nên bố mẹ ngon miệng lắm, chén tì tì. Con ở trong bụng mẹ ăn có thấy ngon không. Hôm nay mẹ bước lên cân mới thấy tá hỏa, ôi mẹ con mình tăng hơn 6kg rồi, chắc là con đang lớn lên khỏe mạnh đây. Có lẽ đợt này mẹ ăn bún móng giò này, ăn vặt ở cơ quan này, ăn tiệc tùng và tẩm bổ nhiều quá nên tăng cân nhanh thế, thảo nào mấy quần áo ngày xưa còn mặc được giờ chật ních cả rồi. Cái bụng mẹ béo tròn cứ phưỡn ra, quần áo ở nhà thường xuyên bị hở bụng như bạn Chaien ấy, ôi thật là ngộ nghĩnh. Mẹ cứ nghĩ đến cảnh Dế đang nằm chơi trong bụng mẹ, mẹ lại thấy yêu quá. Cảm giác làm mẹ thật là thích, con yêu ạ. Cảm ơn con đã mang đến bao nhiêu cảm xúc tuyệt vời cho mẹ.

Mấy hôm nay em Pô hay dỗi hờn lắm, đợt này đòi cái gì mà không được là khóc, ai lắc đầu, chỉ tay ra hiệu không đồng ý với Pô là Pô khóc, chú Kiên quắc mắt nhìn Pô là Pô cũng khóc. Ấy thế mà vừa đánh lạc hướng sang cái khác, vừa chỉ cho cái nọ cái kia thôi là nín liền, lại toét miệng cười, các cụ bảo trẻ con "giòn cười, tươi khóc" quả không sai. Em Pi thì còn bé lắm, cứ nằm chơi rồi lại lim dim ngủ thôi. Mẹ ăn xong nhận bế Pi một lát, em Pi cũng trộm vía bắt đầu nặng tay rồi, bế yêu lắm. Mẹ bế Pi rồi nói chuyện một lát, thế là em ngủ liền, hai má căng hồng. Dế ở trong đấy nhường em con nhỉ, lúc đầu thấy mẹ bế em bé con cứ đạp, sau rồi con ngoan, nhường em con lại thôi.

Tối nay cô Hằng chú Kiên ở lại, cả nhà chơi bài vui quá là vui. Không gian rộn ràng tiếng đánh bài và cười nói. Mẹ cảm thấy cuộc sống thật nhẹ nhàng và ấm áp biết bao. Hôm sau ông nội kể lại, là bà bảo với ông là đúng là niềm vui ấy không tiền nào mua được. Mẹ thấy bà nói rất đúng, hạnh phúc của gia đình là được ở bên nhau, được sum họp đầm ấp, mọi người được cười nói vui vẻ và khỏe mạnh. Đôi khi nghĩ đến ông bà ngoại mẹ lại chạnh lòng, mong dì Nhím về cho nhà cửa đông vui. Lần nào về nhà với ông bà nội cũng vui vẻ, tụ tập rôm rả, nhưng về nhà với ông bà ngoại sao nhà cứ rộng và cứ vắng vẻ thế. Ông bà ngoại thì ít nói, không thích chơi đùa hay trêu trọc, ít chia sẻ nói chuyện nên không khí cứ trầm trầm. Giá như ông bà ngoại vui vẻ, cởi mở dễ gần hơn, bữa com gia đình đầm ấm và rộn ràng hơn, thì cuộc sống của ông bà chắc sẽ trọn vẹn hơn nữa. Từ ngày bố mẹ cưới nhau, mẹ mới hiểu bữa cơm gia đình và sự chia sẻ thông tin trong gia đình quan trọng như thế nào. Ban ngày đã mỗi người một việc, ai cũng bận rộn, về với gia đình, về với bữa cơm, mọi người quây quần bên nhau và chia sẻ thông tin, kể chuyện của mình, trêu đùa nhau và thăm hỏi nhau, mỗi người sẽ gần nhau hơn. Vì thế, bố mẹ đều nhất trí là sau này sẽ trân trọng bữa cơm gia đình, đến giờ ăn cơm thì bố mẹ và các con sẽ cùng nhau ngồi ăn, Dế và Kem sẽ kể cho bố mẹ nghe chuyện ở trường, ở lớp, chuyện bạn bè. Sau này khi các con khôn lớn, dựng vợ, gả chồng, các con lại về ăn cơm với bố mẹ, bố mẹ sẽ chào đón, sẽ nấu những món ngon để cả nhà ngon miệng, sẽ chào đón vợ chồng con cái về ăn cơm như ông bà nội vẫn làm. Mẹ hiểu sau tất cả bận rộn nhọc nhằn, gia đình là nơi trở về, bình yên và thanh thản, giống như lúc bố con về đến cổng, mẹ chạy ra ôm và rúc vào ngực bố con, giống như lúc bố mẹ bấm chuông ông bà nội chạy ra đón chào hỏi thăm, mở cửa, giống như là lúc các cháu Pi và Pô về chơi thì ông bà lọ mọ ra đón từ ngoài ngõ, giống như một ngày tới đây, khi Dế chào đời, bên cạnh mẹ con mình sẽ có bố con, có ông bà hai bên, có các cô các chú....

Dế yêu của mẹ, càng ngày mẹ càng nhận ra đâu là giá trị thực sự của cuộc sống, của tình yêu, của gia đình. Và khi thiên thần Dế của mẹ đến bên bố mẹ, mẹ càng hiểu hơn giá trị của tình mẫu tử. Con sẽ làm thay đổi cuộc sống của bố mẹ, sẽ làm cho cuộc sống của bố mẹ nhiều sự bận rộn hơn, có lẽ cũng điên đầu hơn và cũng thiêng liêng hơn, mới mẻ hơn và yêu thương hơn. Ấy thế nhưng mà bố vẫn quyết tâm gọi con là "thằng quỷ sứ". Haizzz.

Trưa nay mẹ chat với dì Nhím 1 tẹo. Dì Nhím bảo là đọc bài mẹ viết về Dế dì thấy đáng yêu lắm. Dì kể chuyện cho bạn bè nghe mọi người cũng buồn cười. Dì bảo là Dế ngoan, dì sẽ mua cho Dế một con teddy. Mấy hôm vừa rồi dì con bảo là nhớ nhà, muốn về nhà. Mẹ thương dì con quá vì ở xa xôi như thế, nhiều lúc thèm về nhà mà không về được. Bố con thì bảo là bố con đã thấy ngay từ đầu là một năm nên về ít nhất 1 lần rồi, nhưng không hiểu sao ông bà lại để cho dì Nhím đi lâu thế mà không về. Công nhận là những năm tháng ngày xưa mẹ du học, có nhiều bạn bè, nhiều trải nghiệm, nhiều chuyến du lịch, nhiều niềm vui nhưng vẫn luôn có một góc hướng về gia đình, nhớ nhà, nhớ ông bà ngoại và dì Nhím, nhớ Hà Nội lắm. Có đi xa mới biết nhớ nhà. Dế bảo dì nhanh nhanh về chơi với con đi, hi vọng hè năm sau dì Nhím sẽ thu xếp để về chơi với cháu Dế ạ.

23w5d: Hôm nay mẹ đi dạy cho sinh viên và Dế con lại nằm yên trong bụng cho mẹ đi dậy. Lúc sau bố đón mẹ con mình đi ăn bún chả, rồi lại vào quán quen ăn hoa quả dầm. Ôi chao mẹ con mình ăn nhiều thế không biết, lúc sau còn làm thêm cốc sinh tố đu đủ. Mẹ cứ ăn liên tục thế này, chẳng biết Dế có hấp thụ được không và con có ngon miệng không nhỉ?

Buổi chiều đi làm về, mẹ đi mua vài thứ đồ rồi ghé vào hàng quen dưới chân cầu thang để gội đầu. Đang sấy tóc thì bố đi qua, mẹ gọi bố vào xách đồ lên trước rồi mẹ lên sau. Ấy thế mà bố vừa đi khỏi, mẹ vừa đặt mông xuống ghế để sấy tiếp thì con trai đã đạp bụp bụp liên tục mấy cái liền. Ôi thế là mẹ biết con trai đòi bố rồi, mẹ đành bảo em ở quán sấy tóc nhanh rồi ù lên nhà. Về với bố thế là Dế lại ngoan, không đạp nữa. Mẹ bảo với bố là ông con trai bị nghiện bố mất rồi. Bố con khoái chí lắm.

23w6d: Hôm qua mẹ mua cái cân sức khỏe về để theo dõi cân nặng, kể ra bây giờ mẹ con mình tăng cân cũng kha khá rồi nên mẹ sẽ ăn uống vừa phải, không để quá đà. Vừa dặn lòng như thế, trưa nay cơ quan mẹ lại đi ăn liên hoan và ăn toàn hải sản. Nào là ốc mít xào cay, râu mực hấp sa tế, ốc luộc, ngao hấp, tôm nướng, mực trứng chiên, sò huyết nướng, ốc gai nướng, miến xào cua, cháo ngao - tôm. Ôi mẹ ăn cơ man là nhiều thứ, rồi hai mẹ con mình no lặc lè. Món nào cũng ngon mà mẹ thì lại thích hải sản vô cùng. Ăn trưa xong thiếu rau, cả phòng lại mua chè về ăn. Ôi thật là tuần lễ ẩm thực, thế này thì bạn Dế lại bị bố gọi là "béo lùn, chân ngắn" mất thôi.

Monday, 28 October 2013

Nhật ký của mẹ: Tuần thứ 23 (26/10 - 02/11/2013)


22w0d: Hôm nay ngủ dậy bố mẹ hồ hởi đưa Dế yêu đi khám. Hôm nay con tròn 22 tuần, bác sĩ sẽ siêu âm 4D để biết hình thái thai nhi. Mẹ cứ mong mong đến lúc ấy để nhìn thấy con trong bụng như thế nào. Ôi lúc nằm siêu âm mẹ hồi hộp lắm, cứ chăm chăm nhìn màn hình. Lúc bác sĩ siêu âm đến 1 cái gì đó tròn tròn, mẹ ngơ ngác không biết đó là gì thì bác sĩ bảo đấy là bụng em bé, ôi yêu thế. Rồi bác sĩ chỉ cho bố con xem chân này, tay này, tim em bé đập này, thích lắm. Buồn cười nhất là lúc bác sĩ định chụp ảnh mặt con để lưu lại và in ra, thì con trai lại nằm nghiêng nghiêng rồi lấy tay che mặt. Một lát sau bác sĩ thử lại thì con hạ tay xuống nhưng lại ngó ngoáy tay rồi cho ngón tay vào miệng mút. Bố mẹ thấy con cứ chuyển động liên tục ở trong ấy, còn bác sĩ thì cố gắng chụp ảnh nhưng cứ bị che mặt nên đành hẹn lần sau đến khám chụp ảnh bù. Ôi Dế ơi, sao mà con nghịch thế, lần sau con nhớ bỏ tay ra để bác sĩ chụp cho con một cái ảnh thật xinh yêu lưu lại cho sau này nhé. Lúc bố nhìn mặt con qua siêu âm, bố bảo ôi sao xấu thế, thế là con không hài lòng thì phải, còn phản ứng lại luôn bằng cách đạp đạp vào bụng mẹ 2 cái. Bố trêu mẹ con mình đấy thôi, chứ bố mẹ đều thấy con thật là đáng yêu và xinh xắn biết bao. Bác sĩ bảo mũi em bé cao lắm, chắc sau này sẽ xinh trai.

Bác sĩ siêu âm xong kết luận là mọi thứ bình thường, bố mẹ ra về thấy rất vui và cứ buồn cười mãi hình ảnh con ngọ ngoạy trong bụng, tay con cứ vung vẩy đưa lên đưa xuống rồi còn mút tay nữa chứ. Con trai ơi, con có biết là bố mẹ yêu con lắm không?

Buổi trưa bố mẹ về Chèm ăn uống và nghỉ ngơi, buổi chiều cả nhà mình ra Ốc Ken ăn hải sản. Mấy món đều ngon, cả nhà mình ăn uống ngon nghẻ, tiếc là không ăn thêm món sò huyết nướng. Ăn uống xong bố mẹ ghé qua chơi với cô Tú và chị Bông. Chị Bông mới hơn 1 tháng nhưng mà cứng cáp, đáng yêu lắm. Chị Bông đợt vừa rồi bị thiếu vitamin D nên quấy khóc, không chịu ngủ ngoan, nhưng bây giờ thì chị Bông ngoan rồi. Sau này con ra đời, bố mẹ sẽ đưa con đến chơi với các bạn, các anh các chị để "giao lưu" nhé.

Sau khi rời nhà chị Bông, cả nhà mình ra Hồ Gươm đi bộ tập thể dục. Bố nghĩ là đi bộ sẽ tốt cho sức khỏe của hai mẹ con nên cố gắng để mẹ con mình luyện tập. Thời tiết Hà Nội những ngày cuối thu thật là dễ chịu. Mát mẻ, thoáng đãng và se se lạnh. Hồ Gươm cuối tuần vẫn đông đúc, ồn ào như bao ngày cuối tuần khác nhưng mẹ vẫn thấy ở đó có nét gì đó se se và trầm lắng hơn mùa hè nơi đây. Bố mẹ bảo nhau bao giờ Dế lớn cho Dế đi chơi trên bờ hồ, cho Dế đi ăn kem và mua sách. Bố con thích sách lắm nên lần nào lên khu này cũng kiếm được vài quyển. Bố mua cả sách cho Dế đọc nữa đấy, sau này con trai bố nhất định có nhiều sách lắm đây. Đi bộ và mua sách xong, bố mẹ về chơi với bà ngoại, kể cho bà nghe chuyện siêu âm sáng nay Dế cứ che mặt, bà cười tít.

Kết thúc một ngày bận rộn đi chơi, bố mẹ mua xôi về nhà ăn đêm với chả lá lốt, trứng rán và dưa chuột sau đó lên giường ngủ khì. Ngày hôm nay thật bận rộn và cũng thật vui Dế nhỉ. Có phải con trai rất thích ở bên cạnh bố, nên những ngày có bố đi bên cạnh thế này con thật là ngoan không?

22w1d: Ngày hôm nay sau khi đi chợ và ăn uống về, mẹ ngồi nhà nghỉ ngơi và xem series truyền hình yêu thích Master Chef. Mẹ ngồi xem họ nấu ăn với niềm say mê, yêu thích và với những kĩ thuật đỉnh cao đưa ẩm thực lên thành một nghẹ thuật mẹ thích lắm. Cách bố trí chương trình thật gay cấn và hấp dẫn, vừa kịch tính vừa lôi kéo khán giả. Ngoài chương trình này mẹ thích cả Dragon's Den nữa, một chương trình thể hiện sự sáng tạo, khả năng đầu tư, tư duy kinh doanh rất thú vị. Sau này Dế ngồi xem với bố mẹ, Dế nhỉ.

Buổi tối cả nhà mình sang Xuân Thủy chơi với em Pi và cô Minh. Em Pô còn đang ở nhà bà nội, lúc bố mẹ chuẩn bị về em Pô mới về. Hôm nay mẹ bế em Pi, em Pi nằm trong lòng mẹ ngủ ngon lành, nét mặt thật là thiên thần. Mẹ nhìn thấy em bé mẹ yêu lắm nhé. Rồi bế em Pi mẹ lại hình dung đến ngày mẹ bế Dế của mẹ trên tay, con nằm ngủ ngoan trong vòng tay mẹ, khuôn mặt con thật là xinh yêu.

Tối nay bố bị mệt nên bố lên giường nằm sớm, mẹ ngồi ở phòng ngoài xem tiếp Master Chef, xem hết episode đang dở mới vào với bố con. Tự nhiên lúc nhìn bố con ngủ, mẹ thấy thật là yêu và mẹ lại tiếc đã không vào với bố con sớm hơn. Khi ấy mẹ chợt nhận ra cuộc sống của mẹ hạnh phúc vì có bố con ở bên, cùng chia sẻ, cùng vui buồn với mẹ, và sau này con sẽ lớn lên hạnh phúc vì là con của bố, thật chính trực và hiểu biết. Và rồi cuộc sống của bố mẹ sẽ có ý nghĩa hơn nữa, khi có con ra đời và trở thành một thành phần cực kì quan trọng của gia đình mình.

22w4d: Tối nay bố mẹ về Chèm chơi với ông bà nội và để sáng mai mẹ đi dạy từ sớm. Cả nhà ăn xong ngồi chơi bài Tiến lên vui lắm. Sau này Dế lớn 1 tẹo ông bà sẽ dậy con chơi bài để con ngồi chơi với cả nhà. Bà nội và bố chơi bài giỏi lắm và đặc biệt là rất nhớ bài. Mẹ và ông nội thì không hay nhớ bài lắm nên hay bị thua, ông nội lại hay "máu" đánh cho vui nên thỉnh thoảng hay bị trừ điểm. Kết quả là bà nội thắng, nhưng điểm số cả nhà cũng sát nút nhau. Con ở trong bụng cổ vũ cho bố, mẹ, ông hay bà thế hả Dế?

22w5d: Hôm nay mẹ lại đi dạy, bài giảng này phải nói hơi nhiều nên mẹ hơi rát cổ. Hôm nay mẹ thay đổi cách chấm điểm, mẹ cho các bạn sinh viên làm việc theo nhóm thay vì chỉ hoạt động cá nhân nên các bạn sinh viên có vẻ phấn chấn hơn. Hình như Dế của mẹ cũng phấn chấn hay sao mà mẹ thấy con cũng đạp lục bục trong bụng suốt. Lúc mẹ dạy xong đi xuống ngồi chờ bố thì bố đã ngồi sẵn trong phòng chờ tầng 1 để đón mẹ con mình rồi. Cả nhà mình hôm nay đi ăn Gà 65, bố mẹ ăn hết nửa con luộc, lại ăn thêm nửa con rán với xôi. Chỉ có điều bực mình là ban đầu gọi suất gà, nhưng cửa hàng không nói là trong suất có kèm xôi và miến, nên suất gà luộc đầu tiên họ chỉ mang gà và xôi ra, suất gà rán bố bảo không cần xôi nữa. Đến lúc thanh toán họ cứ tính tiền đủ 2 suất, dù bố mẹ không ăn 1suất xôi và 2 suất miến không hề biết. Cửa hàng bảo họ cứ tính tiền theo suất gà, không cần biết nhà mình có ăn xôi và miến hay không. Bố con bực lắm, bởi họ làm ăn không rõ ràng. Cuối cùng giằng co họ bớt cho mình 10k nhưng bố mẹ  đều không thỏai mái và tự nhủ lần sau sẽ không đi ăn ở đây nữa vì giá cả bị nhập nhèm. Cửa hàng này có mấy em nhân viên phục vụ đều là trẻ em bé lắm, có lẽ chỉ tầm 12 - 14 tuổi, nhìn các em bé phải đi làm phục vụ mẹ thấy thương lắm, khổ thân các em bé ấy, cuộc sống từ bé đã vất vả, bỏ học để đi kiếm sống. Bố mẹ sẽ cố gắng để sau này Dế của bố mẹ được đi học đầy đủ, có điều kiện để phát triển, không phải vất vả kiếm sống từ thuở bé như vậy. Nhưng con nhớ nhé, nhìn những bạn nhỏ ấy để hiểu và thông cảm với cuộc sống ngoài kia nhiều hơn. Còn nhiều lắm những số phận bất hạnh, Dế yêu ạ.

Tối nay bố mẹ đi xem phim Escape Plan, phim hay và có nhiều chi tiết hài hước, nhưng cũng có vài chi tiết đánh nhau hơi bạo lực, nhưng có vẻ cũng không quá ghê rợn nên Dế cũng xem được và không bị sợ. Đi xem phim xong về nhà là bố mẹ đi ngủ, một giấc ngủ thật là ngon lành sau một ngày bận rộn.

22w6d: Tối nay sau khi đi làm bố mẹ chở nhau về Chèm. Về đến nơi mới biết bà nội bị ốm, bà bị cảm cúm từ trong tuần. Bà bị sốt cao và nằm li bì trên giường, hắt hơi, sổ mũi rất mệt mỏi. Bố mẹ thương bà quá, sức khỏe bà cũng yếu nên bà dễ bị ốm lắm. Bà bị cúm nên ê ẩm mình mẩy, đau đầu và đau người và vô cùng mệt mỏi. Tối nay cô Hằng cũng về Chèm ăn cơm và ở lại để ngày hôm sau hỗ trợ nấu nướng sinh nhật mẹ. Tối nay cô Hằng và mẹ thay nhau bóp đầu cho mẹ, nhưng đến đêm bà vẫn sốt cao và cả đêm không ngủ được, làm ông cũng không ngủ được và phải bóp chân bóp tay cho bà suốt cả đêm. Cả nhà đều thương bà lắm.

23w0d: Hôm nay mẹ để đồng hồ 7h30 dậy để đi chợ về làm liên hoan sinh nhật mẹ. Nhưng không ngờ là mới 7h00 bà nội con đã gọi bố và cô Hằng dậy để đi chợ và dặn để yên cho mẹ ngủ. Lúc mẹ dậy thì bố và cô Hằng đang thay quần áo và chuẩn bị để đi chợ. Khổ thân bố con và cô Hằng đều là những người không thích dậy sớm vậy mà cuối tuần vãn phải dậy sớm đi chợ để nấu mừng sinh nhật mẹ. Bà vẫn mệt nhưng bà vẫn chỉ đạo đâu ra đấy và dặn dò rất cẩn thận để mẹ có một bữa tiệc sinh nhật vui vẻ và đầy đặn.

Sau khi đi chợ về, mẹ và cô Hằng lao vào bếp nấu nướng đến tận hơn 11h mới xong vì có rất nhiều món: sườn chua ngọt, mực xào cần tây, gà rán, canh chua và bún, ốc chuối đậu. Cả nhà ăn uống rôm rả. Bà nội tuy ốm nhưng vẫn xuống công trường chỉ đạo sát sao, thậm chí bà còn lao vào bếp tự thái tim để nấu cháo nữa.

Gần đến giờ ăn thì nhà cô Minh và chú Kiên đến đông đủ. Cả nhà có một bữa ăn thật đầm ấm, ngon miệng và mọi người đều rất vui vẻ. Em Pô bị chú Kiên dọa nên khóc ầm lên, nhưng lúc sau lại nín. Lúc ăn xong, em Pô đòi chơi trò ô tô nhưng vì nhà chật không chơi được, thế là Pô lại khóc. Bố xung phong ra dỗ Pô và cho Pô đi xe máy để Pô hết khóc. Em Pô đội mũ bảo hiểm của người lớn, ngồi trên xe máy trông đáng yêu lắm. Mẹ đoán sau này thể nào bố cũng cho Dế của bố chơi trò đi xe máy đấy, chắc chắn con sẽ thích.

Friday, 25 October 2013

Nhật ký của mẹ: Tuần thứ 22 (20 - 26/10/2013)


21w0d (19/10): Hôm nay là một ngày trước ngày Phụ nữ Việt Nam, bố mẹ từ Chèm ra Xuân Thủy thăm ông bà và đi mua quà 20/10 cho bà nội và bà ngoại. Bố mẹ chọn được hai bộ đồ mặc ở nhà rất đẹp tặng cho hai bà cùng với hoa nữa. Bộ đồ của bà nội màu xanh tím than, bà mặc vừa đẹp và rất thích. Tối nay có đông đủ gia đình cùng ăn cơm ở Xuân Thủy, vui lắm. Bao giờ con ra đời, cả nhà lại tụ tập ăn cơm với con.

21w1d (20/10): Trưa nay bố mẹ vào thăm ông bà ngoại và tặng quà tặng hoa cho bà ngoại. Bà ngoại mặc bộ đồ màu đỗ quyên cực kì đẹp và vừa, sau này các bà có quần áo đẹp mặc để chơi với Dế rồi. Trưa nay mẹ và bà làm bún riêu cua, ăn uống no căng. Bà cứ nhắc mẹ là phải ăn uống đầy đủ không được để con bị đói. Sáng nay bố mẹ đi có việc, trót nhịn đói không ăn gì thành ra con yêu bị đói, mẹ cũng xót ruột lắm. Từ nay mẹ sẽ để ý ăn uống hơn không để Dế bị đói nữa.

Tối nay bố mẹ định đi xem kịch "Hồn Trương Ba - Da hàng thịt" của bác Lưu Quang Vũ nhưng cô Hằng chú Kiên lại mời cả nhà sang ăn lẩu liên hoan mừng sửa nhà. Thế là cả nhà mình lại sang ăn lẩu và mẹ ăn đến no căng cả người, hi vọng con yêu ở trong đó cũng ăn uống no nên ngon lành.

21w3d: Hôm nay ở phòng mẹ lại liên hoan ăn bún chả mừng sinh nhật những người sinh tháng 10. Mẹ con mình ăn một lèo hết sạch xuất bún, lại ăn thêm củ đậu và khoai tây rán nữa chứ. Ăn xong cả đoàn các chị em đi xem phim nhân dịp 20/10. Hôm nay đi xem Địch Nhân Kiệt, phim cũng hay và thú vị phết, có điều đoạn cuối đánh nhau hơi ồn mà âm thanh lại to, hình như Dế của mẹ bị giật mình hay bị sợ phải không con? Mẹ thấy con ở trong đấy bụp bụp nhiều lắm.Con cứ cựa quậy liên hồi ấy. Mẹ thương quá, biết thế không đi xem cho con đỡ sợ. Mẹ về kể cho bố nghe bố bảo "con trai bố không được nhát", mẹ kể cho bà ngoại nghe thì bà thương con, bà bảo là chắc con sợ vì âm thanh ồn ào quá. Sau khi ra khỏi rạp con lại nằm yên ổn, mẹ mừng quá. Mấy hôm nay đọc tài liệu mẹ thấy người ta bảo tầm này là Dế nghe được hết âm thanh bên ngoài rồi, biết tiếng bố mẹ và biết nghe ca nhạc rồi đấy. Dế càng ngày càng lớn rồi. Mẹ vẫn bảo sẽ bố trí cho con nghe nhạc cổ điển mà mãi chưa thực hiện được.

21w4d: Mấy ngày này mẹ nhiều việc quá, máy tính cơ quan lại hỏng nên phải đi dùng nhờ máy bác Huyền thành ra không có thời gian chia sẻ nhiều với con được. Mai mẹ con mình lại đi dạy nhé.

21w5d: Sáng nay ông bà nội cùng với cô Hằng đi Thái Lan du lịch rồi. Ông bà đi từ sớm lắm, lúc bố mẹ ra tiễn hình như Dế chưa dạy, mẹ thấy con vẫn nằm im. Ấy thế mà hôm bố về quê, bố ghé miệng vào chào Dế để bố đi, thế là Dế dậy ngay rồi bụp bụp 3 cái liên chào bố sau đó lại ngủ tiếp. Bố mẹ yêu Dế quá. Mẹ kể cho bố nghe, bố cười tít. Hôm nay bố lại chở mẹ con mình đi dạy. Mẹ đoán hình như con thích đi học thì phải vì cứ buổi sáng khoảng 8h30 - 9h00 là con dạy, lục đục tập thể dục một lát rồi nằm yên nghe mẹ dạy học, chả bù cho những hôm mẹ đi trông thi, mẹ thấy con có vẻ không thích hay sao ý, con cứ bụp bụp trong bụng suốt. Lúc trưa bố đón hai mẹ con, chở mẹ con mình đi ăn cháo bồ câu và lươn xào thì con nằm yên thế, chắc cũng đang ăn ngoan. Rồi cả nhà lại đi ăn hoa quả dầm. Trưa nào mẹ đi dạy cũng được bố cho đi ăn no nê đầy đủ, thật là thích.Con ở trong đấy ăn uống có thích không mà mẹ thấy con có vẻ khoái chí thế.

Tối nay bố mẹ đi xem phim About time, một phim tình cảm nhẹ nhàng với những cảnh quay của nước Anh dấu yêu, đẹp và nên thơ làm sao. Bố mẹ nắm chặt tay nhau, nhớ lắm những khung cảnh ấy, nhớ lắm ngày xưa yêu nhau bên ấy thế nào và mong có ngày quay lại. Mẹ tin là nếu Dế sang đó, con cũng sẽ rất thích đất nước này, như bố mẹ đã một thời từng rất gắn bó ở đó và yêu thương. Có vẻ Dế cũng thích phim này, nên con nằm im nghe ngóng, đoạn cuối thích chí đạp bụp bụp vài cái cổ vũ thì phải. Dế của mẹ sau này nhất định là một cậu bé thật là dễ thương.

21w6d: Trưa nay bố mẹ đi dự đám cưới thay ông bà nội. Tối qua bố con gọi cho ông bà, nghe giọng ông bà phấn khởi lắm làm bố mẹ cũng vui lắm. Bố đi đám cưới xong bố bảo là sau này mẹ học tập để làm đám cưới cho Dế như thế, cho ra dáng mẹ chồng. Bố con còn kể lại chuyện hồi bố mẹ cưới nhau, bố con bị MC mời phát biểu làm bố con đột ngột quá không kịp chuẩn bị nên cứ lúng túng. Hôm nay bố bảo là khi nào Dế bố sẽ phát biểu và thể nào cũng sẽ phát biểu cực kì hay cho xem. Mẹ buồn cười quá. Nghĩ đến cảnh sau này con sẽ lấy một cô gái thật đáng yêu làm vợ, và cả hai bên gia đình đứng trên bục uống rượu mừng, rồi bố con sẽ lên phát biểu cảm ơn, mẹ thấy thích lắm.