Wednesday, 16 June 2010

Bài học Hy Lạp

Có nhiều dẫn chứng thuyết phục cho thấy chính việc châu Âu nhiều lần làm ngơ trước các hành xử vô nguyên tắc của thành viên khiến Hy Lạp ra nông nỗi ngày nay.

Năm 1996, để chuẩn bị cho việc ra mắt đồng euro, Hội đồng châu Âu đã họp tại Dublin để thảo luận các vấn đề cần thiết. Và Liên minh châu Âu (EU) ký một hiệp ước quy định các thành viên trong nhóm giới hạn thâm hụt ngân sách hàng năm không vượt quá 3% GDP và tổng nợ chính phủ không vượt quá 60% GDP quốc gia.
Mười một sáng lập viên lúc bấy giờ vẫn ấn định giờ G là ngày 1/1/1999 ra mắt đồng euro. Nhưng không có quốc gia nào trong khối lúc bấy giờ đáp ứng được tiêu chí trên. Ví dụ lúc đó Bỉ có tổng nợ quốc gia lên đến 131% GDP.

Gia nhập vội vã
Tham vọng tạo ra một khối kinh tế chung có sức ảnh hưởng đã khiến cho các thành viên sáng lập lúc bấy giờ muốn có càng nhiều thành viên càng tốt. Điều đó khiến các tham vọng chính trị va vấp với những thực trạng về nền kinh tế các quốc gia.

Bất chấp tất cả, các quốc gia châu Âu “làm đẹp” sổ sách bằng mọi giá để kịp tiến độ gia nhập. Lúc đó, con số “sạch đẹp” thâm hụt 4% của Hy Lạp khiến một số người nghi ngờ.
Thần kỳ hơn khi Hy Lạp giảm được mức thâm hụt xuống còn 2,5% vào năm 1998 và dự báo lúc bấy giờ nói thâm hụt chỉ còn 1,9% vào năm 1999. Cả châu Âu đã hoan hô thành tích này, tung hô Hy Lạp như một câu chuyện thần kỳ khiến một số nước phải ngưỡng mộ. Tây Ban Nha, Pháp, Bồ Đào Nha cũng cố gắng “đạt thành tích” thâm hụt chỉ 3%.

Những số liệu “ma”
Quả đúng như người ta nghi ngờ. Tháng 3.2000, dưới một tiêu chuẩn kế toán mới, cho thấy thâm hụt thực sự của Hy Lạp vào năm 1998 là 3,2%. Đến năm 2004 một báo cáo khác lại chỉ ra con số thâm hụt của Hy Lạp vào năm 1998 là 4,3%, bởi Hy Lạp đã nhập nhằng tiền chi tiêu mua sắm công với viện trợ chính phủ đến 2 tỉ euro.
Không chỉ thế, Hy Lạp còn cố ý không tính đến một số chi tiêu quân sự cũng như y tế trong tổng chi chính phủ. Ngược lại, quốc gia này còn xem một số viện trợ từ châu Âu là khoản thu vào của chính phủ.

Với cách này, Hy Lạp đã “bùa” thâm hụt ngân sách năm 2003 một cách khó tin. Vào tháng 3/2004, Hy Lạp công bố thâm hụt ngân sách 2,6 tỉ euro tương đương 1,7%, tức thấp hơn nhiều so với mức trung bình của EU là 2,7%. Điều đó khiến nhiều người nghi ngờ và EU gây áp lực khiến Hy Lạp công bố lại.

Dưới áp lực từ châu Âu, Hy Lạp công bố là 3,2% bởi trước đó đã tính các trợ cấp thuế ước tính của châu Âu vào nguồn thu chính phủ. Bốn tháng sau đó, Hy Lạp thừa nhận đã bỏ qua một số khoản chi tiêu quân sự, tính cao lên giá trị thặng dư an sinh xã hội cùng lãi suất thấp đi, nên con số thực phải là 4,6%. Đến tháng 3.2005, Hy Lạp “thành thật” thông báo thâm hụt của năm 2003 là 5,2%. Và trong lần “thành thật” cuối cùng vào cuối năm đó, con số tăng lên mức 5,7%. Sau 18 tháng, số liệu thâm hụt năm 2003 đã tăng từ 2,6 tỉ lên 8,8 tỉ euro.

Có lợi cùng hưởng, có hoạ… tự chia
Theo ông Jean-Pierre Jouyet, chủ tịch uỷ ban Giám sát thị trường chứng khoán Pháp và là cựu cố vấn trưởng của chủ tịch Uỷ ban châu Âu, vấn đề hiện tại của Hy Lạp cũng cho thấy thể chế tài chính của EU không đủ năng lực và chuyên môn để kềm chế những thành viên không tuân thủ hiệp ước của khối.

David Marsch, tác giả cuốn Đồng euro là cuốn sách nói đến quá trình khai sinh ra đồng tiền này lý giải liên minh tiền tệ đã được xem là công cụ cho liên minh chính trị, nên các “sáng lập viên” chẳng hề quan tâm nhiều đến chuyện trừng phạt thành viên vi phạm quy chế chung.

Năm 1996, khi thảo luận xem liệu có cần thiết có những công cụ trừng phạt những thành viên vi phạm hay không, Tổng thống Pháp Jacques Chirac và Thủ tướng Đức Helmut Kohl cho rằng nên dựa vào ý thức, và cuối cùng EU ủng hộ chủ trương này. EU cho rằng các quốc gia sẽ phải tự điều tiết lấy.

Willem Buiter, kinh tế gia trưởng của Citigroup và là thành viên của uỷ ban Chính sách tiền tệ của ngân hàng Anh quốc, mô tả hiệp ước 1996 như những con hổ giấy. Còn ông Jean-Pierre Jouyet nói: “Một hiệp ước mà không có biện pháp trừng phạt thì là vô nghĩa”.

Đâu chỉ Hy Lạp, vào năm 2002 đến 2004, Pháp và Đức vượt chuẩn thâm hụt thì các quốc gia EU khác cũng bình chân như vại. Ông Jean-Luc Dehaene, cựu Thủ tướng Bỉ, không ngại chỉ trích: “Họ có xu hướng đưa ra quyết định chính trị”. Nay, đến khi Hy Lạp kêu van và lo sợ đồng euro chết yểu thì EU mới vào cuộc.


-----------------------------------------------
Hy Lạp - Người khổng lồ ngủ quên trên nợ

Gia nhập khu vực đồng tiền chung euro năm 2001 là cơ hội lớn để Hy Lạp có thể tiếp cận với thị trường vốn quốc tế. Đáng buồn thay, đây lại là nguyên nhân khiến quốc gia này lâm vào cảnh “chúa chổm”.

Dễ dàng hút vốn đầu tư nước ngoài, trong gần một thập kỷ qua, Chính phủ Hy Lạp liên tục bán trái phiếu để thu về hàng trăm tỷ đôla. Số tiền này lẽ ra có thể giúp kinh tế Hy Lạp tiến rất xa nếu chính phủ có kế hoạch chi tiêu hợp lý. Nhưng điều này không xảy ra, nhà chức trách dường như “ngủ quên” trên núi tiền có được nhờ vay nợ. Nói đúng hơn, Chính phủ Hy Lạp chỉ biết chi tiêu (phần lớn cho cơ sở hạ tầng) chứ hầu như không quan tâm đến các kế hoạch trả nợ.

Người nghèo và người hưởng lương hưu là những người chịu ảnh hưởng nặng nề nhất của khủng hoảng nợ tại Hy Lạp. Ảnh: AP

Một ví dụ dễ thấy nhất là công tác tổ chức Olympic 2004 - kỳ thế vận hội được hoành tráng nhất và cũng tốn kém nhất trong lịch sử. Chi 12 tỷ euro (cao hơn tới 10 tỷ so với dự kiến) nhưng không cho phép bất cứ một biển hiệu quảng cáo nào được xuất hiện trên đường phố, Chính phủ Hy Lạp đã khiến ngân sách quốc gia năm 2004 thâm hụt tới 6,1% (so với GDP) trong khi giới hạn mà khối EU cho phép là 3%.

Không chỉ chi phí cho cơ sở hạ tầng, quỹ lương của khối dịch vụ công tại Hy Lạp đã tăng gấp đôi trong vòng 10 năm qua. Trong khi đó, nguồn thu không được cải thiện sau hàng loạt biện pháp cắt giảm thuế để kích thích đầu tư.

Những bất ổn nội tại của kinh tế Hy Lạp thực sự biến thành cơn bạo bệnh khi cơn bão khủng hoảng kinh tế thế giới 2008-2009 tràn qua quốc gia Nam Âu này. Cuối tháng 9/2009, chỉ vài tuần trước khi bị đánh bại trong cuộc tổng tuyển cử ngày 4/10/2009, chính quyền của Thủ tướng Costas Karamanlis cho biết thâm hụt ngân sách năm 2009 của nước này ở mức 6-8% so với GDP.

Con số này nhanh chóng bị bác bỏ khi đảng Xã hội Hy Lạp lên nắm quyền. Ngày 20/10/2009, tân thủ tướng George Papandreou khẳng định thâm hụt ngân sách trong tài khóa 2009 phải ở mức 12,5%, gấp hơn 4 lần giới hạn cho phép của một quốc gia sử dụng đồng euro. Mức thâm hụt này cùng với khoản nợ trị giá 300 tỷ euro đã thực sự cho thấy tính nghiêm trọng của cuộc khủng hoảng tại Hy Lạp. Nguy hiểm hơn, nền kinh tế lớn thứ 27 thế giới này rất có thể chỉ là kíp nổ của toàn bộ hệ thống tài chính, tiền tệ châu Âu.

So sánh thâm hụt ngân sách (thanh màu đỏ) và nợ (thanh màu vàng) của Hy Lạp với một số quốc gia châu Âu trong năm 2009. Nguồn: EC

Ngày 3/11/2009, Ủy ban Châu Âu (EC) dự báo mức thâm hụt ngân sách của Hy Lạp là 12,7% trong năm 2009 và 12,2% trong 2010. 2 ngày sau, chính phủ nước này công bố dự thảo ngân sách tài khóa 2010, trong đó nhấn mạnh tới việc thắt chặt chi tiêu và dừng các chương trình miễn thuế nhằm giảm thâm hụt ngân sách xuống mức 9,4%.

Cùng thời điểm này, nhiều dự báo được được đưa ra cho thấy nợ công của Hy Lạp có thể tăng từ mức 113,4% GDP năm 2009 lên 121-125% GDP trong năm 2010. Hàng loạt tổ chức quốc tế tuyên bố hạ định mức tín nhiệm của Hy Lạp trên thị trương tài chính. Ngày 7/12/2009, S&P cho Hy Lạp điểm tín nhiệm A- với triển vọng kém lạc quan. Một ngày sau đó, Fitch đánh tụt điểm số của nền kinh tế này từ A- xuống còn BBB+.

Trước những diễn biến xấu, ngày 14/12/2009, Thủ tướng Papandreou tuyên bố sẽ thẳng tay với nạn tham nhũng, thắt chặt chi tiêu hơn nữa, trong đó đánh thuế 90% lên các khoản thưởng của giới “cá mập” ngân hàng cũng như ra lệnh cấm toàn bộ việc thưởng tiền cho các quan chức điều hành trong khu vực công. 10 ngày sau, Quốc hội Hy Lạp thông qua dự thảo ngân sách và dự báo mức thâm hụt ngân sách của năm 2010 là 9,1%.

Tuy nhiên, cộng đồng quốc tế, đặc biệt là các quốc gia trong khối sử dụng đồng tiền chung euro vẫn tỏ ra chưa thật hài lòng với kế hoạch nói trên vì cho rằng tình trạng ngân sách thâm thủng và bất ổn của Hy Lạp có thể ảnh hưởng tới toàn khối. Định mức tín nhiệm của nước này tiếp tục đi xuống trong mắt các tổ chức quốc tế. S&P tiếp tục hạ điểm của Hy Lạp xuống còn BBB- vào ngày 16/12. Trái phiếu Chính phủ Hy Lạp liên tục phải nâng lãi suất trên thị trường tài chính quốc tế.

Bước sang năm 2010, Chính quyền của Thủ tướng Papandreou một lần nữa phải thay đổi kế hoạch vào ngày 14/1/2010 nhằm hạ mức thâm hụt xuống dưới 3% vào năm 2012 như yêu cầu của EU. Theo kế hoạch này, bội chi ngân sách trong năm 2010 của quốc gia nam Âu này sẽ phải ở mức 8,7%.

Song song với cắt giảm ngân sách dành cho y tế, quốc phòng, tăng thuế, ngày 2/2, lãnh đạo Hy Lạp tuyên bố một chính sách lương thưởng hà khắc đối với khối dịch vụ công. Mục tiêu của chính sách này là nhằm cắt giảm quỹ lương khoảng 4%.

Đến ngày 25/2, sau cuộc gặp với đại diện EU và Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF), Chính phủ Hy Lạp cho biết sẽ xem xét một kế hoạch “thắt lưng buộc bụng” mới. Kế hoạch này, cuối cùng đã được công bố vào ngày 3/3 với quy mô tương đương 4,8 tỷ euro, bao gồm cắt giảm quỹ hưu trí, lương thưởng tại khu vực công, ban hành một số sắc thuế mới đối với các các sản phẩm nhập khẩu như thuốc lá, rượu, xăng dầu và các mặt hàng xa xỉ.

Bằng việc thực hiện những động thái mạnh tay với nền kinh tế, Chính phủ Hy Lạp hy vọng có thể giúp giảm tỷ lệ bội chi ngân sách cũng như tiếp cận được những khoản hỗ trợ từ cộng đồng quốc tế. Tuy nhiên, cầu chuyện về những khó khăn của kinh tế nước này chắc chắn không thể được giải quyết trong một sớm, một chiều trong khi đời sống xã hội Hy Lạp đang bắt đầu phải chịu đựng bất ổn từ những cuộc biểu tình, đình công… để phản đối các chính sách hà khắc của Chính phủ.

Source: Vnexpress
---------------------------------------------
Đọc xong mấy bài viết về Hy Lạp, tự nhiên có cảm giác những gì được học không hoàn toàn là một mớ lí thuyết mà đôi khi nó thật đến bất ngờ. Một quốc gia mà có thể đùa với cán cân ngân sách của mình, thì hậu quả sẽ như thế nào? Câu hỏi nghe như một câu hỏi trong sách giáo khoa. Cái cần suy nghĩ đó là Việt Nam rút ra được bài học gì từ câu chuyện của người khổng lồ Hy Lạp? Nếu chúng ta tiếp tục chủ quan về tình hình vay nợ và sử dụng ngân sách một cách thiếu tính toán, chúng ta cũng có thể đi vào lối mòn của những con số âm khổng lồ ấy. 

Một điểm chung giữa Việt Nam và Hy Lạp đó là nạn tham nhũng, đây cũng chính là một trong những nguyên nhân sâu xa của nguy cơ vỡ nợ của Hy Lạp. Cái cách mọi công việc đều được "chạy" trọt và xử lý theo lối "hành lang" đã trở nên ngày càng phổ biến ở Việt Nam, tới mức dường như thành một "văn hóa" tất yếu trong thời đại ngày nay. Ngoài những vụ án đã bị lôi ra ánh sáng, thử hỏi còn bao nhiêu khoản tiền vân âm thầm chảy ngầm qua các túi của các sếp và bao giờ ngân sách nhà nước mới được thực sự công khai và minh bạch, như ngày xưa thầy dạy Tài chính công vẫn nói. Cách quản lý theo đầu ra thay vì theo đầu vào như đã được học là một cách thức rất hay, nhưng dường như nó chỉ nằm trên lí thuyết vì đọc rất nhiều bài liên quan đến ngân sách nhưng chẳng ở đâu nói đên MTEF cả.

Saturday, 12 June 2010

Tạm biệt...

Cuộc đời lúc nào cũng vậy, hợp rồi lại tan, gặp rồi lại chia... Ngày hôm nay là ngày mà rất nhiều người chuyển nhà, cứ nghĩ là mình sẽ không buồn lắm đâu, vì đã chuẩn bị tâm lí cho điều này từ rất lâu rồi, nhưng sao khi nhìn căn phòng trống, nhìn mọi thứ vắng đi một nửa, lại thấy nao lòng lạ lùng. 

Mọi khi vào phòng nàng, vẫn cứ chê là bừa bộn và lộn xộn, nhưng giờ khi mọi thứ đã được mang đi hết, căn phòng lại trở nên sạch một cách đáng sợ va lại cảm thấy buồn và thiếu một điều gì đó... Một cái ôm, một cái bắt tay, có đủ để nói với hai bạn rằng tớ yêu quý mọi người... Có thể lúc nào đó tớ là một người hàng xóm khó tính, một con bé hay cau có mỗi khi mệt, một người thỉnh thoảng ngồi ăn cơm lại xị mặt ra...nhưng tớ mong các bạn hiểu là tớ vốn thất thường là thế, và cũng yêu quý các bạn như các bạn là thế. Như cái lúc bạn bật nhạc ầm ĩ khi mà tớ thì đang cố ngủ, như cái lúc bạn giận mà ko nói với tớ câu nào, như cái lúc tự nhiên bạn cười với tớ một cái rất đỗi dịu dàng, như cái lúc bạn sang phòng tớ kể đủ thứ chuyện và cười ngặt nghẽo...

Người ta thường bảo có những người bạn gặp và quen biết nhau là một cái duyên, và sống cùng nhau một thời gian ko đủ dài nhưng cũng không phải là ngắn đủ để biết các thói quen của nhau, thì đã là một cái duyên lớn phải vậy ko cô bé Sài Gòn của tớ? Có lẽ là phải có duyên thật để "Sài Gòn hoa lệ" và "Hà Nội thanh lịch" lại gặp nhau ở đây, cùng với cả "Hải Phòng đất cảng" nữa, nhỉ...Suốt 9 tháng qua các bạn đã là một phần cuộc sống của tớ...rồi đây, tớ cũng ko biết sẽ thế nào khi mỗi lần về nhà, lại chỉ thấy có một mình... Dù gì đi nữa, cũng chúc bạn thành công, tin rằng những cố gắng của bạn, rồi sẽ được đền đáp xứng đáng.

"Chia tay nhé rồi ngày vui ta lại gặp nhau"...
Giọng hát của Khánh Linh cứ mát lạnh và thấm đến từng câu từng chữ...
Hôm qua sang giúp chị dọn nhà, chia tay Browne house, rồi sáng nay nhìn từng chiếc từng chiếc ô tô chuyển bánh rời khỏi kí túc của UEA, lòng xao xuyến quá...Tự nhiên thấy sợ khoảng thời gian tới, hơn 2 tháng nữa, ai ở ai về...Rồi cũng đến lúc chính mình tạm biệt căn phòng thân quen này...đóng cửa và bước đi...Rồi cũng đến lúc mình tạm biệt thành phố này, trong tim vẫn vẹn nguyên những hình ảnh đầu tiên khi mình đến đây, với ông lái taxi hiền hậu...Rồi cũng đến lúc mình tạm biệt đất nước này, với vô số những kỉ niệm vui buồn trên từng mảnh đất đã đi qua...

Rồi cũng đến lúc để nói lời "tạm biệt"... tạm biệt nghĩa là còn gặp lại mà...phải thế không?


Thursday, 3 June 2010

Father and daughter


Vẫn với cảm xúc tình cảm cha con...Nhớ bố mẹ...Tự nhiên thích có con gái, thích nhìn trẻ con lúc mắt chúng long lanh, thích những câu hỏi "rõ khó trả lời", thích dạy bảo, thích ôm một em bé, thích nhìn trẻ con chạy nhảy chơi đùa..Và tự nhiên thấy mình nhận ra cảm xúc của những người làm bố, làm mẹ, khi nhìn con lớn từng ngày... Mượn một câu của Khủng long cha như thế này:

"Rồi con sẽ vào lớp 1, lớp 2...rồi con sẽ lớn lên và bước đi bằng đôi chân của mình. Cha sẽ đi cùng con nhưng theo chiều ngược lại. Nhưng dù có thế nào đi nữa, cha sẽ luôn ngoái đầu nhìn lại để được thấy con yêu..."


Những cánh buồm

_Hoàng Trung Thông_

Hai cha con bước đi trên cát
Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh
Bóng cha dài lênh khênh
Bóng con tròn chắc nịch,

Sau trận mưa đêm rả rích
Cát càng mịn, biển càng trong
Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng
Nghe con bước, lòng vui phơi phới.

Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi:
"Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước thấy trời,
Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?"

Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ:
"Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa,
Sẽ có cây, có cửa, có nhà
Vẫn là đất nước của ta
Ở nơi đó cha chưa hề đi đến."

Cha lại dắt con đi trên cát mịn,
Ánh nắng chảy đầy vai
Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời
Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ:
"Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé,
Để con đi!"

Lời của con hay tiếng sóng thầm thì
Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm
Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận
Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.

Đoạn clip yêu thích, nhưng lần nào xem xong cũng buồn...

Wednesday, 2 June 2010

Với con gái yêu của cha, thế giới này quả là đẹp đẽ...

Thi cử xong, đi lang thang, lại tình cờ gặp những đoạn viết ngắn đáng yêu quá... Cảm giác như tìm thấy mình ở đâu đó, tìm thấy bố ở đâu đó, và tình cảm cha con thì ở từng câu từng chữ một. Cảm ơn bác Khủng long cha.
---------------------------
Tôi quyết định viết về con gái đầu lòng của mình như những kỷ niệm đẹp đẽ nhất trong cuộc đời này. Cũng giống như bao người cha khác, tôi đã háo hức biết bao chờ ngày con gái cất tiếng khóc chào đời. Từng ngày từng ngày con lớn lên, tiếng nói tiếng cười trong trẻo của con là giai điệu ngọt ngào nhất mà cha không thể nào quên...
Cha sẽ bắt đầu ghi lại những gì xảy ra khi con 3 tuổi...
 
1. Chuyện thứ nhất: Mặc quần áo

Cha không nhớ con tự biết mặc quần áo chính xác là vào khi nào nữa, chỉ nhớ có lần thấy con tự mình kéo cái quần xộc xệch, dù đằng trước đã kín nhưng đằng sau thì vẫn cuộn tròn để hở ½ cái mông. Con cứ để như vậy và coi như nhiệm vụ kéo quần đã hoàn thành và ½ cái mông thừa ra ngoài như vốn dĩ nó phải thế.
Con cũng đã thôi đóng bỉm vì lớn thế này thì ai còn tè dầm nữa. “Tè dầm như em Bốp xấu lắm!” con khẳng định điều này với cái lười thè ra lém lỉnh. Nhưng vậy mà có hôm đệm nhà mình vẫn ướt, sáng dậy con chẳng nhớ là đêm qua mình đã tè dầm, chỉ bẽn lẽn “Con thạch sùng nó làm ướt quần con bố ạ!”.
Nhưng không đóng bỉm không có nghĩa là con không có cái gì mặc bên trong. Con thấy các chị bé học lớp 3, 4 bên hàng xóm mặc cái quần “nhỏ nhỏ ở bên trong ấy”, biết được đó là quần lót con đòi mẹ mua bằng được và phải chắc chắn là mẹ mua được quần lót có hoa cơ! Con rất chăm mặc quần lót và có thêm cái quần lót đẹp cũng không làm con bớt tè dầm những khi mải chơi, mà điều đó có nghĩa là phải giặt thêm cho con một chiếc quần nữa. Cha thấy chức năng duy nhất của nó là để nó đỡ hở khi quần bên ngoài của con bị toạc ở đúng chỗ... không được phép hở!
Buổi sáng, con mặc quần áo đi học...
Con cởi truồng, phải dùng từ ấy mới chính xác, và để nguyên tình trạng ấy mà lục tìm cái quần trong ngăn tủ... Tìm thấy quần, con cầm nó và chạy một mạch vào trong buồng, kéo màn gió cẩn thận và từ trong đó con nói vọng ra: “Không ai được vào đây đâu nhé, con đang thay quần đấy!”. Ôi trời, con có biết cái gì cần phải giữ kín không con yêu? 
----------------------------
2. Chuyện thứ 2: Ngày khai trường

Ngày đầu tiên đến trường đúng vào ngày lập thu. Cha không chọn lựa và chắc trường học của con cũng không chọn nhưng lại thật tình cờ vì ngày học đầu tiên của có tiết trời thu thật đẹp. Đó là ngày mà cha thấy con vui lắm. Con chỉ các hình vẽ và luôn miệng nhắc: “Bố nhìn con rùa kìa, con chim kìa...”. Rồi con vênh mặt nói vẻ tự hào lắm: “Trường của con đấy!”
Ừ, cha biết trường của con rồi! Con thích nó vì ngoài sân có con thú nhún cho con chơi, có cái đu quay cho con ngồi, có cái rổ bóng để con lăn lê bò toài trong đó. Sáng nay cũng vậy, con mặc thật đẹp, đeo ba lô, đi giày vải... ra dáng người lớn (trong ba lô lại có cả hộp sữa, bình nước và quần dự phòng tè dầm nữa chứ! ). Đến trường là con sà vào chỗ chơi ngay. Con tưởng việc đi học của con cũng giống như những lần đi chơi công viên là có rất nhiều đồ chơi và luôn có cha mẹ bên cạnh. Thấy cha giục con chơi nhanh lên rồi còn lên lớp thì nét mặt con lộ vẻ ngạc nhiên: “Lớp của con đây mà!”
“Không, lớp của con ở trên kia. Chỗ có cô giáo cơ!”
Okei! Con rời khỏi lưng con thú nhún và hăm hở leo lên gác... Chắc con nghĩ lớp học còn có nhiều cái hay hơn, đáng để khám phá lắm!
Cô giáo thật xinh, đấy là theo nhận xét của cha . Còn con thì chỉ nhìn cô lạ lẫm! Cha đặt con vào tay cô và nói lời tạm biệt... Bỗng dưng đôi mắt tròn xoe của con ngơ ngác, rồi từ đó lăn dài hai dòng nước mắt, cái miệng con mếu xệch, con hét lên: “Không, con đi với bố cơ, con không ở đây một mình đâu!”
Con túm áo cha thật chặt. Cha hiểu, con đang sợ vì cảm giác bị bỏ lại ở một nơi toàn những người lạ. Không bao giờ mà con yêu, chỉ là đi học thôi. Ai cũng phải đến trường chứ!
Cuối cùng thì cha cũng dứt được con ra để đi. Xuống dưới tầng một rồi vẫn còn nghe thấy tiếng con gào, có vẻ to nhất trong số các bạn cùng đến lớp buổi sáng hôm ấy! Ngày đầu tiên không có vẻ gì suôn sẻ!
Từ ngày hôm sau, cứ chạm cổng trường, nhìn thấy con rùa, con chim, con thú nhún... là con ôm ghì lấy cha: “Con không học đâu, không ngồi thú nhún đâu!”. Cảm giác tự hào về trường học của con đâu rồi nhỉ? Cha cười và cố gắng động viên con bằng cách nhìn các bức tranh và bắt đầu chào từng nhân vật:
“Chào bạn rùa nhé!”
“Chào bạn sóc!”
“Chào nàng Bạch Tuyết, chào bảy chú lùn!”
Và cả... “Chào củ khoai, chào ông mặt trời, chào cái nhà, chào quả bí...”. Con bắt chước làm theo và tạm quên đi nghĩa vụ đi học đang chờ con trên tầng 3. Hôm nay con không chịu hăm hở đi bộ nữa, không chịu tự mình đeo ba lô nữa mà bắt cha bế và xách ba lô cho con! Con vẫn tiếp tục gào thét nhưng dường như con đã nhận thức được việc phải đi học cho nên khi chia tay cha con chỉ mếu máo: “Chiều bố đón con sớm nhé!”
Ôi, giá mà cha có thể ghi lại được tiếng nói của con lúc bấy giờ, nó như van xin, như năn nỉ đến tội nghiệp. Có lẽ chẳng bao giờ cha có thể quên được tiếng nói của con: “Chiều bố đón con... sớmmmm nhé!!!!!"
Giờ đây con đã quen trường, quen lớp, quen các bạn nhưng chắc sau này chẳng bao giờ con có thể nhớ được ngày đầu tiên đến trường của con như thế nào đâu. Rồi cha sẽ kể cho con nghe! Kỷ niệm tuổi thơ như những bức tranh tuyệt đẹp mà con nên giữ, nó sẽ theo con đi suốt cuộc đời này và biết đâu, những lúc mà lòng con rối bời nhất lại là lúc con cần đến nó...
---------------------
3. Chuyện thứ 3: Cái roi và sự trừng phạt

Cha rất nghiêm khắc với con, mặc dù yêu con nhiều lắm. Đã có lần cha lấy roi và vụt vào mông con thật đau, rồi nhìn lại thấy thật xót xa... Con là một cô bé ngoan, nhưng đôi khi con vẫn khá bướng bỉnh và hay phá các quy ước. Con chạy đi chơi không hỏi bà, hỏi mẹ... Con lấy đũa bát và nghịch thức ăn... Con hay cúi đầu qua lan can để đùa với em Bốp... Tất cả những thứ nhỏ nhỏ ấy, cha đã muốn con phải nhớ và không được làm. Chỉ vì nó không tốt và đôi khi còn nguy hiểm nữa!
Những lần nhìn con đứng trước cây roi, tay chân run bắn, cha không thể vung roi lên được. Con rất sợ bị phạt và có lần thấy chiếc roi trên tay cha, nước mắt con chảy tràn ra còn... cái quần thì cũng dần ướt sũng. Cha không thể đánh con được nữa mà bắt đầu nghĩ đến một hình thức phạt mới: cho con nợ roi và úp mặt vào tường, tự suy nghĩ về những việc con đã làm. Ban đầu con làm theo một cách tích cực ra vẻ hối lỗi lắm. Sau đó thì...
Con đứng đó, đôi chân nhỏ xíu luôn ngọ ngoạy. Di bên này một tí, di bên kia một tí. Móng tay vạch những đường vô nghĩa trên tường. Thỉnh thoảng liếc nhìn cha một cái, nhìn ra cửa sổ một tí xem ngoài ấy có gì và có hôm con đã quên là mình đang bị phạt, quay sang cha đề nghị: “Bố ơi, đưa cho con con búp bê!”
Ôi trời! Cha đang phạt con kia mà, đâu phải bắt con đứng đó để chơi với búp bê!
Chỉ được một lát, thấy em Bốp đang chơi gần đó, con liếc nhìn sang em gật gật. Cậu bé 1 tuổi nhà cô Nh. dường như còn quá nhỏ để có thể hiểu được cái gật đầu của con có nghĩa gì. Nó tiếp tục với món đồ chơi cũ... Đến lúc ấy thì con không thể tiếp tục ra hiệu với em nữa mà bắt đầu gọi: “Bốp ơi, vào đây chơi với chị, chị không ra ngoài được!” Thôi, thế là hình thức phạt của cha đã bị phá sản.
Cũng may, càng ngày con yêu càng ngoan ngoãn và biết nghe lời. Cha cũng không hay phạt con nữa vì biết rằng có thể điều này rất ảnh hưởng đến tâm lý của con. Cha muốn con thật yên tâm rằng cha mẹ không phải là những người quá nghiêm khắc với con mà chỉ mong muốn được làm người bạn thực sự của con, mang lại những điều tốt nhất cho con mà thôi!

Source: written by Khủng long cha in webtretho

Và những nhận xét cũng đáng yêu không kém:
"Em không ủng hộ cách dạy con phải đánh thật lực cho tỏ rõ cái uy của mình... Ngày xưa bố em mỗi lần gọi về chỉ cần nói: "Con mang cái dạ về đây!" là em đã rụng rời chân tay rồi... Chẳng thấy bố vung roi lên gì cả mà vẫn thấy uy nghiêm. Giờ đây học lại bài của bố, chỉ cần hỏi con gái: "Tội này của con đáng mấy roi?" là con đã mếu máo "Chín roi!"
(Công chúa nhỏ của em chưa biết số nào lớn số nào bé, cái gì cũng 9 cho nên ngay cả khi hỏi nhận mấy roi cũng xin... 9!!! Ngày xưa cũng câu hỏi ấy của bố em chỉ xin 2 roi thôi! )
"Thế bây giờ bố đánh 1 roi còn lại cho con nợ nhé!"
"Vâââââââââng!!!" (Đầy cam chịu... Ngày xưa đến đoạn này là em giở ngay bài van xin, cầu khẩn... )
Tuy thế em mới vụt đít con có 3 lần, mặc dù đã cố gắng đánh thật nhẹ nhưng lần nào cũng làm lằn mông vì làn da của con rất mỏng. Vụt một cái mất cả buổi tối ngồi xoa mông cho con... Thương nhất là khi bị roi con không thể khóc được, cứ tức tưởi nấc lên trông thật tội!
Bây giờ chơi với búp bê thỉnh thoảng cũng nghe thấy con gái nói: "Em hư lắm, đáng mấy roi nào?"
"Chín roi nhé... Được rồi, chị cho em nợ, úp mặt vào tường nhanh lên!"

-----------------------------------
Con gái em mỗi lần hỏi đánh mấy roi là xí xớn:
"Ba roi"
Rồi chìa tay cho bố đánh rất thỏa mãn .
Có hôm còn tự giác:
"Bố ơi, nó nghịch bố đánh nó đi"

--------------------------------
Chả là vì muốn con phát triển đầy đủ nhân cách khi hoàn cảnh là "gà Trống nuôi con" nên mình đôi lúc phải đóng vai làm "1 thằng em trai" trong trò chơi chăm sóc gia đình của con gái

Thế là thình thoảng "thằng em trai" lại bị chị đánh cho vì cái tội ăn tham và cái tội không chịu rửa tay trước khi ăn cơm . Chị tớ bảo là ở lớp cô giáo dạy rằng: "phải rửa tay trước khi ăn cơm" Thế là tớ thỉnh thoảng lại bị ăn đòn ... đã thế chị lại còn mắng rằng:
- Cái thằng bé này .... hư quá , chị sẽ về mách bố !!! ???
Đã bị ăn đòn rồi mà chị lại còn dọa sẽ "Về mách bố" nữa cơ chứ ........ hu hu hu ......

Có lần tớ xui , nếu em ngoan thì chị phải đến lớp xin cô giáo cho thêm 1 phiếu bé ngoan nhá . Thế là chị xin thật , sau này khi đón con cô giáo kể :
- Cô hỏi xin cho ai ?
Trả lời :
- Dạ , con xin cho em bé ạ
- Thế em bé không đi trẻ à ?
- Không em bé đi làm ạ ???
Mãi sau cô mới biết là em bé của cháu đã lớn rồi . Cô hỏi tiếp thế bố năm nay bao nhiêu tuổi ? và tuổi con gì?
Nghe con hỏi mình liền bảo rằng :
- Bố tuổi con voi !
Cháu thật thà kể lại cô nghe ... Hôm đó đi học về cháu kể lại là :
- Thế bố tuổi con gì mà khi con bảo thế cô lầm bầm nói là "Đến bố tuổi con gì mà cũng chả biết "
----------------------------------

Source:  webtretho

Touch...


Tớ vui khi bạn tớ ngày càng xinh, bạn tớ mặc ngày càng đẹp, trông bạn ngày càng trắng trẻo dễ thương. Ai cũng thích cái đẹp, và tớ cũng thích nhìn bạn tớ đẹp lên từng ngày như thế...

Nhưng bạn ạ, đừng quên rằng ngoài cái vẻ ngoài ấy, điều người ta cần ở một người bạn là cái đẹp tâm hồn, là một sự quan tâm thật sự...Tớ thấy bạn mặc váy đẹp, bạn điệu đà, nhưng bạn lại xa tớ hơn...Bạn đẹp lên trong mắt mọi người, nhưng tớ lại không tìm thấy cái đẹp mà tớ vốn vẫn tin ở đâu đó trong trái tim bạn...

Sự quan tâm và cả sự vô tâm, những điều mà ko thể hiện qua quần áo bạn mặc, nhưng thể hiện rõ hơn bao giờ hết của những điều bạn làm và những lời bạn nói. Những điều cái tai nghe thấy, có thể không đáng tin, nhưng những điều trái tim nghe thấy, có lẽ là thật, phải ko nhỉ? 

Một ngày lạ lùng với hai cảm xúc trái ngược, nhận ra rằng sự quan tâm thì lúc nào cũng có cách cách thể hiện của riêng nó, vấn đề chỉ là có hay không mà thôi...Bị cảm động. Bị iêu các bà chị điên đảo và bị thèm cháo gà.