Tuần này là một tuần quan trọng, vì đây là tuần có ngày kỉ niệm 2 năm ngày cưới của bố mẹ và cũng là tuần mẹ hồi hộp đi siêu âm chờ xem tim con đã đập chưa nên suốt từ đầu tuần, mẹ đã rất háo hức
.
Những ngày đầu tuần diễn ra bình lặng, mẹ hàng ngày đi làm, ăn uống tẩm bổ và bố thì liên tục nhắc mẹ về chuyện đó. Mấy ngày này mẹ lo lắng tìm bác sĩ để siêu âm và thăm khám, loạn ca lên vì hàng trăm hàng nghìn thông tin, cuối cùng mẹ quyết định quay lại bác sĩ Lan, người cho đến lúc này mẹ vẫn mang ơn đã giúp bố mẹ có được con.
Không chờ được đến cuối tuần, ngay ngày thứ 4, 7w4d mẹ đi khám. Điều đấy đồng nghĩa với việc sáng ra bố con phải dậy sớm hơn thường lệ, rồi cả bố và mẹ cùng nhau lăm lăm đt trên tay để gọi đặt số. Bố con vừa vội đi làm còn vừa phơi quần áo vừa gọi đt. Thật may mắn mẹ gọi được số 34.
Chiều đến, mẹ hăm hở xin về sớm để đi khám, số 34 tức là ngoài 5h mới khám được. Mẹ đến nơi là 5h30, phòng khám vẫn đông như mọi ngày, mẹ chờ một lát và đến 6h thì được khám. Lần này, bác sĩ không siêu âm đầu dò mà siêu âm bụng, mẹ sốt sắng hỏi bác sĩ là có tim thai chưa, bác sĩ bảo là có âm vang tim thai tốt rồi. Mẹ lại lo lắng hỏi bác sĩ xem có phôi không, bác sĩ Lan cười, bảo mẹ ngồi dậy bác sĩ cho xem. Mẹ nhìn vào màn hình, thấy một túi ối to như túi Đoremon, và con thì bé xíu nằm trong 1 góc. Ôi mẹ yêu con ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy, mẹ đã thốt lên với bác sĩ "Ôi dễ thương quá". Đây là lần đầu tiên mẹ nhìn thấy con trên máy siêu âm, và mẹ hạnh phúc vô cùng.
Mẹ hí hửng mang về cho bố con xem, nhưng tin buồn là bố con bị cúm. Bố bảo mẹ chờ dưới chân cầu thang Kim Liên để lấy đồ rồi mẹ sang Khâm Thiên với ông bà ngoại để lánh cúm. Mẹ thấy trông bố mệt mỏi, hai bố mẹ nói chuyện với nhau phải đeo khẩu trang kín mít, không dám đến thật gần. Mẹ nhìn bố mà thương quá. Mẹ cho bố xem kết quả siêu âm, bố phấn khởi lắm, mẹ chỉ cho bố đầu và mông con (mẹ chỉ đoán thôi) và bố thì bảo cái phần dài dài ra ắt phải là "t-rim". Đúng là bố con lúc nào cũng biết làm cho mẹ cười.
Tối về mẹ cho ông bà ngoại xem, ông bà cũng thích lắm. Những hình ảnh đầu tiên của con đã thật là đáng yêu.
Hôm sau và hôm sau nữa mẹ vẫn phải ở Khâm Thiên, bố con ko đỡ cúm mà lại bị nặng hơn, đêm sốt cao và ngày thì mệt mỏi, người khó chịu, đau họng, đau hốc mắt. Mẹ thương và lo cho bố quá, thấy nhói cả lòng. Chắc con cũng thương bố lắm phải không con yêu? Để an toàn cho hai mẹ con, bố phải cách ly, thành ra ốm đau mà không ai chăm sóc, ở nhà cứ lọ mọ cơm nước giặt giũ một mình. Con ngoan sau này phải biết chăm sóc bù cho bố nghe chưa.
19.07.2013 (7w6d) Ngày mong chờ của mẹ đến nhưng nó lại hoàn toàn ko như mong đợi. Sáng trước khi đến lớp tiền sản, mẹ mua ít đồ ăn, cháo và cam mang sang cho bố. Nhìn bố con mệt mỏi, bơ phờ, mặt nặng trĩu mà mẹ thương quá chỉ trực khóc. Mẹ đi học tiền sản còn bố sau đó về Chèm với ông bà nội. Thế là kỉ niệm 2 năm ngày cưới, bố mẹ có bao nhiêu kế hoạch phải gác lại vì mỗi người một nơi. Con bảo là con mong bố chóng khỏi để về với mẹ con mình đi. Giờ nghĩ đến bố đang nằm ốm mệt, mẹ vẫn xót lắm, hi vọng bố ở nhà với ông bà nội mấy hôm thì sẽ khỏi.
Con yêu, vậy là mẹ con mình đã gần trải qua hết tuần thứ 8. Mẹ đã đặt khám bác sĩ Thực vào tuần 12 tới đây rồi, mẹ hi vọng hôm đó sẽ toàn là tin vui về con :D Con yêu cười lên nhé, mấy hôm nay mẹ con mình lo lắng cho bố, nhưng con cũng đừng vì thế mà nhăn trán nhá.
Bố mẹ yêu con.
"Sẽ đến lúc bạn nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa việc nắm lấy một bàn tay và việc níu giữ một tâm hồn..."
Friday, 19 July 2013
Saturday, 29 June 2013
Nhật ký của mẹ: Tuần thứ 5 (23-29/06/2013)
Tuần này là tuần thăng hoa cảm xúc, bởi lúc này mẹ tin chắc đến 90% là mẹ đã có bầu.
4w1d (23/06/2013): Cuối tuần bố mẹ về Chèm chơi với ông bà nội. Sáng nay, bố mẹ vẫn không nén nổi tò mò, tiếp tục tí toáy mua que về thử trong sự thấp thỏm của cả hai. Vạch 2 lờ mờ hiện ra, nhạt hơn vạch 1 nhưng giờ cũng khá rõ rồi, không phải căng mắt ra nhìn nữa. Hi vọng của mẹ lại càng tăng lên. Hồi hộp quá. Mẹ không dám vứt đi que nào cả, cứ giữ hết cả lại, chốc chốc lại lôi ra ngắm, rồi tự hỏi xem liệu có đúng là con đã đến với bố mẹ không... Ôi mẹ mong lắm...
4w2d: Sáng thứ 2 đầu tuần, mẹ lại lấy que ra thử, ôi mẹ không thể kìm lại được để chờ đến sáng sáng được nhìn thấy vạch 2 đậm dần lên. Lần này vạch 2 đậm phết rồi tuy không bằng vạch thứ nhất. Mẹ cất cái que vào túi, tung tăng đi làm. Giờ phải đi lại nhẹ nhàng, duyên dáng rồi. Tối nay ông bà nội và các ông Tuấn, ông Quang sang nhà mình chơi. Bố con báo tin cho cô Minh. Cô Minh bảo mẹ đưa que thử cho cô xem, xem xong 2 que gần nhất, cô Minh bảo là "Thôi đúng rồi, chúc mừng anh chị nhé, giờ yên tâm giữ gìn sức khỏe". Mừng quá cơ. Chú Hiệp biết ngay sau đó vài tích tắc, trước khi ra về, chú Hiệp cũng chúc mừng bố mẹ. Cô chú còn đùa là giờ em Pô sắp thành con cá rìa, thương quá. Sau này con ra đời, con chơi với em Pô và em Pi, mấy anh chị em thương yêu nhau nhé.
4w3d: Sáng nay trươc khi đi làm, mẹ lại thử que (ôi cả ngày chỉ nghĩ đến cái que thôi ấy). Bây giờ 2 vạch rõ rồi, mừng quá con yêu ơi. Mẹ cảm thấy yêu hai bố con vô cùng. Cô Hằng gọi đt từ Nhật về cho bố để chúc mừng tin vui. Chắc là cô Minh báo cho cô Hằng. Mẹ cũng gọi báo cho dì Nhím biết. Vậy là mẹ gần như tin chắc con đã bắt đầu bước vào cuộc đời của bố mẹ và mọi người cũng bắt đầu đón nhận tin vui của gia đình mình.
4w4d (26/6): Hôm nay đi ăn sinh nhật bà nội, ăn sinh nhật sớm để chú Kiên còn bay sang Nhật. Bố mẹ dự định báo tin cho ông bà nội biết để ông bà bất ngờ. Mẹ định găm lại lâu hơn, chờ đến ngày có kết quả siêu âm, nhưng bố con không đừng được và cũng muốn để bà nội vui trong ngày này. Bố con bắt đầu thế này này " Bố mẹ chuẩn bị tinh thần và sức khỏe để đầu năm sau lên chức ông bà nội". Ông bà nội phấn khởi lắm. Ông nội cười tít, còn bắt tay bố mẹ và bảo "cảm ơn các con". Lúc đó mẹ vui, nhưng lại lo là nhỡ mà báo nhầm thì xấu hổ quá, hi vọng là không nhầm.
4w5d: Bố mẹ mời ông bà ngoại sang ăn cơm. Ông bà vừa đi nghỉ mát về, tối nay sang Kim Liên ăn cơm. Ông bà ngoại cũng bất ngờ lắm. Ông ngoại bảo là ông lờ mờ đoán ra, nhưng bà ngoại bấm ngày bảo là không phải, cuối cùng thì đúng là thế thật. Bà ngoại thì lại lo là thai đôi, ôi 1 bạn hay 2 bạn bố mẹ cũng yêu hết mà.
Thật là một tuần đầy ắp niềm vui. Mẹ đi làm, mẹ đi chợ, mẹ làm gì cũng nghĩ đến con với niềm hi vọng nhiều lắm. Cuối tuần mẹ sẽ đi siêu âm, để xem con yêu đã về thật chưa nhé.
Saturday, 22 June 2013
Nhật ký của mẹ: Tuần thứ 4 (16-22/06/2013)
Con yêu, con biết không, tuần này là một tuần tràn đầy cảm xúc với mẹ. Để mẹ kể con nghe những ngày mẹ phát hiện ra con như thế nào.
Mẹ chờ mãi sau ngày thụ thai để thử vạch, và khi được 11 ngày mẹ mới dám thử que đầu tiên. 1v đỏ chót. Mẹ không lạ gì điều này, vì đã bao nhiêu lần thử chỉ có 1v, quen rồi mà vẫn buồn. Mẹ thật đồng cảm với những nỗi lòng 1v ở trên web mà mẹ đọc. Mẹ quyết định để đó 2-3 ngày sau mới thử lại.
Sáng hôm sau 19/6, lại không nén nổi tò mò, mẹ lấy que thứ 2 ra thử. Lần này mẹ dùng loại khác và có tiếng hơn, hi vọng một điều gì đó. Trong lúc ngáp vặt ngồi chờ kết quả, mẹ thấy 1v mờ như sương khói xuất hiện dưới vạch thứ nhất. Liệu đây là do que hay là do mẹ hoa mắt nhỉ. Mẹ nghĩ chắc mình mong quá mình nhìn nhầm ra thế, vì chờ mãi nó vẫn chẳng đậm lên. Mẹ vứt vào thùng rác. Cả ngày mẹ nghĩ ngợi, mẹ đọc các thông tin để xem như thế nghĩa là sao, và mẹ thấy mọi người bảo là có hi vọng. Chiều về mẹ lại lôi cái que từ thùng rác ra, thấy nó có vạch thứ 2 mờ mờ. Mẹ hồi hộp quá, mong đến sáng ngày hôm sau để được thử tiếp.
Hôm sau và hôm sau nữa, mẹ đều thử, cả ngày mẹ chỉ mong đến sáng để được thử, để biết rằng mắt mẹ không nhầm và để hi vọng vào cái vạch thứ 2 đó. Và con yêu ơi, cái vạch 2 diệu kì đó đã bắt đầu đậm lên, không mờ sương khói nữa mà bắt đầu có thể coi là mờ và đã nhìn được bình thường. Mẹ vừa hạnh phúc vừa lo lắng, không dám quá hi vọng nhưng lại vẫn cứ hi vọng.
22/6 mẹ lại thử que, vẫn 1 đậm 1 mờ, mẹ nhớ trên web mọi người bảo như thế là có rồi và đã chúc mừng ầm ĩ rồi. Mẹ định lặng lẽ thử tiếp những ngày sau, nhưng nhìn thấy bố con dậy, đi xuống bếp, mặt mày ngái ngủ rất đáng yêu, mẹ không kìm lại được đã ôm lấy bố và thủ thỉ "chồng ơi, khéo anh sắp làm bố rồi đấy" bố con ngớ người ra, tỉnh cả ngủ và ôm chầm lấy mẹ. Mẹ phải bảo là mẹ cũng chưa chắc chắn, nhưng bắt đầu nghi nghi rồi. Mẹ chìa cho bố xem cái que, và bố cũng nhìn thấy 2v thật dù vạch 2 vẫn còn mờ. Thích quá con yêu ạ. Ôi bố mẹ phấn khởi quá...
Phải chăng phép màu đã đến?
Mẹ chờ mãi sau ngày thụ thai để thử vạch, và khi được 11 ngày mẹ mới dám thử que đầu tiên. 1v đỏ chót. Mẹ không lạ gì điều này, vì đã bao nhiêu lần thử chỉ có 1v, quen rồi mà vẫn buồn. Mẹ thật đồng cảm với những nỗi lòng 1v ở trên web mà mẹ đọc. Mẹ quyết định để đó 2-3 ngày sau mới thử lại.
Sáng hôm sau 19/6, lại không nén nổi tò mò, mẹ lấy que thứ 2 ra thử. Lần này mẹ dùng loại khác và có tiếng hơn, hi vọng một điều gì đó. Trong lúc ngáp vặt ngồi chờ kết quả, mẹ thấy 1v mờ như sương khói xuất hiện dưới vạch thứ nhất. Liệu đây là do que hay là do mẹ hoa mắt nhỉ. Mẹ nghĩ chắc mình mong quá mình nhìn nhầm ra thế, vì chờ mãi nó vẫn chẳng đậm lên. Mẹ vứt vào thùng rác. Cả ngày mẹ nghĩ ngợi, mẹ đọc các thông tin để xem như thế nghĩa là sao, và mẹ thấy mọi người bảo là có hi vọng. Chiều về mẹ lại lôi cái que từ thùng rác ra, thấy nó có vạch thứ 2 mờ mờ. Mẹ hồi hộp quá, mong đến sáng ngày hôm sau để được thử tiếp.
Hôm sau và hôm sau nữa, mẹ đều thử, cả ngày mẹ chỉ mong đến sáng để được thử, để biết rằng mắt mẹ không nhầm và để hi vọng vào cái vạch thứ 2 đó. Và con yêu ơi, cái vạch 2 diệu kì đó đã bắt đầu đậm lên, không mờ sương khói nữa mà bắt đầu có thể coi là mờ và đã nhìn được bình thường. Mẹ vừa hạnh phúc vừa lo lắng, không dám quá hi vọng nhưng lại vẫn cứ hi vọng.
22/6 mẹ lại thử que, vẫn 1 đậm 1 mờ, mẹ nhớ trên web mọi người bảo như thế là có rồi và đã chúc mừng ầm ĩ rồi. Mẹ định lặng lẽ thử tiếp những ngày sau, nhưng nhìn thấy bố con dậy, đi xuống bếp, mặt mày ngái ngủ rất đáng yêu, mẹ không kìm lại được đã ôm lấy bố và thủ thỉ "chồng ơi, khéo anh sắp làm bố rồi đấy" bố con ngớ người ra, tỉnh cả ngủ và ôm chầm lấy mẹ. Mẹ phải bảo là mẹ cũng chưa chắc chắn, nhưng bắt đầu nghi nghi rồi. Mẹ chìa cho bố xem cái que, và bố cũng nhìn thấy 2v thật dù vạch 2 vẫn còn mờ. Thích quá con yêu ạ. Ôi bố mẹ phấn khởi quá...
Phải chăng phép màu đã đến?
Tuesday, 18 December 2012
Anh đã nói yêu em chưa nhỉ?
"Vợ ơi, Anh đã nói với em là anh yêu em chưa?"
"Chưa, anh có nói gì đâu"
"Thế anh chưa nói thật à, ....Anh yêu Em"
"Ơ..."
"Anh vừa đọc một chuyện tình cảm, và anh thấy yêu vợ lắm..."
...
Một ngày bình thường, anh gọi điện thoại chỉ để nói vẻn vẹn những câu ấy...và cũng chỉ những điều chân thành ấy thôi lại chạm đến tận cùng của những cảm xúc ấm áp và yêu thương....
Và cũng như lúc này đây, Vợ thấy nhớ và yêu Anh rất nhiều....
----------
27/04/2013: Sms "Wow, có cái tin nhắn nó nhảy vèo một cái từ khoảng cách 10cm sang máy của anh, yêu thế :x"
Thursday, 8 March 2012
Ngày dịu dàng
Ngày dịu dàng bắt đầu bằng việc sáng dậy phụng phịu, mặc váy, chồng chở đi làm... Con đường vốn dài trở nên ngắn lại, người ta bảo đó là vì có người che chở...
Rồi thì hai vợ chồng đi ăn sáng. Dù chẳng phải là lần đầu tiên hai vợ chồng đi ăn với nhau, cũng chẳng phải là lần đầu tiên ngồi đối diện nhau và mỉm cười, nhưng bỗng dưng mình vẫn thấy có cái gì đó mới mẻ, mà lại cũng có cái gì đó xốn xang như là khi hai đứa đang hẹn hò, vẫn yêu thương và e lệ...
Vừa vào đến cổng cơ quan đã được kéo ngay vào quán uống nước, ngồi nói chuyện "chị em", những chuyện ngày xưa vốn là thích, rồi sau là yêu, rồi sau nữa là cưới giờ đã chuyển hết thành chủ đề chăm sóc con cái, chăm sóc gia đình. Mình trộm nghĩ, phụ nữ muôn đời vẫn thế, chuyện gia đình có lẽ bao giờ cũng là chuyện quan tâm hàng đầu, cũng là chuyện có thể khiến người phụ nữ trở thành người hạnh phúc nhất hay bất hạnh nhất .
Mình vào đến chân cầu thang thì có một em sinh viên chạy lại tặng cho một quả bóng bay màu vàng gắn với một chú hạc giấy và một tấm thiêp 8/3 rất dễ thương, đánh dấu một "ngày dịu dàng" thứ hai của mình tại Khoa quốc tế. Ngày dịu dàng năm nay của mình bồng bềnh và nhẹ nhõm hơn mình của một năm về trước...cũng ấm áp và thân thuộc hơn. Đôi khi nghĩ đến cảm giác nếu một ngày nào đó không làm ở Khoa nữa, cũng tự nhiên thấy hẫng, có lẽ mình sẽ nhớ lắm những khoảnh khắc sáng tạo dễ thương của sinh viên, những chương trình trẻ trung của sinh viên và của những người làm việc với sinh viên, bởi nguốn suối học trò lúc nào cũng mới mẻ và không bao giờ cạn. Những công việc khác có thể già đi, nhưng những công việc liên quan đến học trò thì tưởng như không bao giờ già cả....Và mình chợt nhớ 8/3 của những năm về trước, khi mình cũng là một cô học trò, đứng đó lóng ngóng nhận hoa của các bạn nam trong lớp. Nhớ cái cách các anh chàng nghịch ngợm trong lớp cố hết sức để biểu diễn văn nghệ chúc mừng các bạn nữ, cho dù các tiết mục đôi khi không thật nuột nà, không thật hoàn chỉnh, nhưng lại thật mộc mạc và dễ thương....
Chợt nghĩ đến vợ, con và Ngân vào cái ngày 8/3 của một năm nào đó, khi mấy đứa mất ăn mất ngủ lo lắng bán hoa. Thực ra cho đến giờ, mình cũng chẳng nhớ nổi là vì sao cả lũ lại lọc cọc nghĩ ra chuyện nhập hoa về bán nữa. Chỉ biết là kế hoạch của nhóm bị hỏng hoàn toàn, chẳng lớp nào nhận đặt hoa như đã hứa hẹn, mấy cô sinh viên ngơ ngác cùng với bao nhiêu hoa, và bao nhiêu lo lắng nữa. Rồi mọi chuyện cũng xuôn xẻ, cũng là trầy chật lắm mà cũng là vui và đáng nhớ lắm. Cho đến giờ, mỗi lần đi vào hàng mua và chọn một bó hoa, mình lại chợt mỉm cười, tự hỏi liệu những người đang bán hoa kia có những suy nghĩ ngây thơ như mấy cô học trò bọn mình ngày ấy hay không. Hình như ngày đó mỗi đứa lãi được 125k, lấy công làm lãi là chính khi mà bỏ cả học để ngồi ven đường bó bó, gói gói, nhưng được cái vui, và từ bông đầu đến những bông hoa cuối cùng đó, tất cả được khen là khéo tay và hoa đẹp. Yêu lắm những ngày ấy....
Buổi trưa ăn tạm cái bánh mỳ rồi ngồi nghe nhạc, tự nhiên lần lai mấy bài hát của các band nhạc ngày xưa mình từng rất yêu thích, những hình ảnh đẹp, giai điệu dễ nghe và dễ đi vào lòng người... Tự nhiên nhận ra có cái gì đó đang ngủ yên bỗng tỉnh dậy rất diệu kì, một cái gì đó trẻ trung và vô tư của cái ngày một con nhóc còn đang loay hoay với cái chổi lau nhà trên tầng 5 của một khu tập thể và ngêu ngao tập hát những bài hát của Westlife, câu được câu chăng nhưng hoàn toàn say sưa....Đúng là âm nhạc có sức mạnh riêng có của nó, khi cất lên âm nhạc có thể kéo chúng ta đến những nơi nào đó xưa lắm, những nơi tưởng chừng như ta chẳng còn nhớ được, với những khuôn mặt của một thời xa xưa, những cảm xúc vốn tưởng đã quên mất giờ trở lại vẹn nguyên trong lòng....
Lại một quả bóng vàng nữa bay qua cửa sổ, và lại một câu hát thật thân quen....
Ngày hôm vẫn âm u, chẳng có nắng như mấy ngày trước, nhưng mình bỗng thấy lòng ấm áp lạ kì.
Subscribe to:
Posts (Atom)



